Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:58:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhậm Chiêu Thị thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần phụ nữ, ai tìm cũng .

lúc con trai đến, cô càng tỏ nhiệt tình, đối xử với nó một chút. Biết Thẩm Phó Chi thấy, thực sự để cô trở thành kế của thằng bé.

tính toán kỹ lưỡng, nhưng Nguyễn Minh Hà lập tức cau mặt: “Chúng chuyện cũng đến lượt cô xen ? Liên quan gì đến cô mà đây vẻ? Còn bày đặt dọn dẹp phòng, cô tự soi xem xứng .”

Nguyễn Minh Hà vốn ưa cô , giờ càng thèm che giấu mà thẳng.

Nhậm Chiêu Thị gượng, cố nhịn ấm ức: “Giám đốc...”

Thẩm Phó Chi nhíu mày: “Cô đây gõ cửa? Không chuyện gì thì ngoài , chú ý hơn.”

Nhậm Chiêu Thị cảm giác như tát mấy cái liên tiếp, nhưng cô chẳng thể gì khác. Đành đặt ly bàn, nhẹ giọng : “Trời lạnh , nhớ uống nước ấm. Hai cứ chuyện, xin phép .”

Chờ Nhậm Chiêu Thị khỏi, Nguyễn Minh Hà mới lên tiếng: “Cô tính toán nhiều lắm, Phó Chi, nên tìm cách đưa cô chỗ khác thì hơn.”

Thẩm Phó Chi gật đầu: “Dù lão Tạ cũng từng giúp cháu nhiều. Qua năm mới, cháu sẽ tìm một nơi thích hợp hơn cho con họ.”

“Cậu hiểu là .” Nguyễn Minh Hà thở dài.

Bà thật lòng mong Thẩm Phó Chi tái hôn, nhưng tuyệt đối với loại như Nhậm Chiêu Thị. Tuy nhiên, thái độ của Phó Chi, lẽ cũng chẳng định tìm ai khác.

Nguyễn Minh Hà cửa sổ, những cành cây trơ trụi bên ngoài, trong lòng khỏi dâng lên cảm giác phức tạp.

Hôm 28 tháng Chạp, Đinh Báo Quốc lái xe đến.

Bà cụ Diệp chuẩn sẵn nhiều đồ mang : thịt xông khói, cá khô, măng phơi khô, thậm chí còn mấy cây cải trắng trong vườn.

Hứa Chi Miểu dở dở : “Bà ơi, tụi con chỉ ăn Tết thôi mà, chứ chuyển nhà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-251.html.]

Bà cụ Diệp nghiêm giọng: “Bố của Tần Liệt giám đốc, bận rộn thế chắc thời gian chuẩn mấy thứ lặt vặt . Có xe thì mang theo, đến nơi biếu gì ăn nấy, thể để tay , ?”

Đinh Báo Quốc phụ chuyển đồ lên xe, : “Bà Diệp ơi, mấy món bà thơm quá, cháu mới ngửi thấy chảy nước miếng .”

Bà cụ Diệp tươi rói: “Cậu là Báo Quốc ? Nếu thấy ngon thì cứ cầm về mà ăn, đừng ngại!”

Nói xong, bà phất tay: “Mấy đứa chơi vài ngày, đừng lo gì cho bà. Bà ở nhà lắm.”

Hoàng Hữu Lương vội giơ tay: “Anh Tần, chị dâu, em sẽ chăm sóc bà, chị yên tâm.”

Bà cụ Diệp kéo Tần Liệt qua một góc, dặn dò: “Vợ con đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, nhớ chăm sóc cẩn thận, đừng để cô va chạm gì.”

Tần Liệt gật đầu: “Con . Nếu ở nhà chuyện gì, bà cứ bảo Lương báo cho con.”

Sau một hồi căn dặn đủ thứ, trời xế chiều, cả nhà mới lên xe hướng về thành phố tỉnh. Đi ngang qua thị trấn, họ tình cờ gặp Lan Quả đang mua đồ. Hứa Chi Miểu đặc biệt vẫy tay chào cô.

Khi xe chạy tiếp, Đinh Báo Quốc mới dè dặt hỏi: “Chi Miểu, là bạn cô ?”

Hứa Chi Miểu nhanh trí trả lời: “ , cô họ Lan, tên là Lan Quả. Người dễ gần. Sao, quen ?”

Đinh Báo Quốc vội vàng phủ nhận mấy . Hứa Chi Miểu buồn ngủ díp mắt, chẳng để ý đến ánh mắt đầy ngượng ngùng của , chỉ nghĩ ý gì thật. Rồi cô tựa vai Tần Liệt, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chiếc xe chạy suốt mấy giờ đồng hồ, khi đến khu tập thể của nhà máy thép thì bên ngoài tuyết bắt đầu rơi.

Thẩm Phó Chi cùng Nguyễn Minh Hà và vợ chồng Đinh Cửu Phùng đều đợi ở bên ngoài. Trên đường, họ gặp một vài công nhân trong nhà máy. Thấy cảnh tượng như , ai nấy đều ngạc nhiên, hỏi:

“Hôm nay chuyện gì thế ? Sao cả ngoài cửa? Có khách quan trọng sắp đến ?”

Đến cả giám đốc Thẩm cũng tươi thế , là ai đến mà khiến phấn khởi như .

 

Loading...