Hứa Chi Miểu ngẩng lên với vẻ ngơ ngác, Tần Liệt , : “Anh nấu cơm đây.”
Tần Liệt tranh thủ thời gian rảnh học nấu ăn từ bà cụ Diệp một thời gian, giờ tay nghề khá. Mọi việc trong nhà đều lo liệu, khiến Hứa Chi Miểu chỉ cần ăn no, ngủ kỹ, trở thành một chú sâu lười thực thụ.
Nhìn bóng lưng bếp, Hứa Chi Miểu thấy ngại. Cô xoay gian riêng của .
Dạo gần đây, ngoài việc bán vài món đồ hộp và chút lương thực, cô gần như tận dụng những thứ bên trong gian.
Đi loanh quanh một vòng, Hứa Chi Miểu chọn một quả sầu riêng to.
Thứ đây cô chỉ khác ăn. Có khen ngon, chê hôi. Nghe thể nấu canh gà. Cô quyết định hôm nay thử xem .
Cô năn nỉ mãi, Tần Liệt mới miễn cưỡng cho một miếng nhỏ nồi canh.
Không lâu , Hoàng Hữu Lương từ ngoài sân , bước đến cửa bịt mũi, vẻ mặt kinh hãi: “Anh Tần, chị dâu, nhà hai nổ hầm phân ?”
Hoàng Hữu Lương che mũi tỏ nghiêm túc, khiến Hứa Chi Miểu nhịn .
“Đây là mùi của một loại trái cây, , chính là thứ bàn . Cậu tới đúng lúc, thử một chút xem.” Hứa Chi Miểu chỉ tay về phía .
“Không , ăn .” Hoàng Hữu Lương liếc qua, vội vàng lùi , mặt đầy vẻ ghê tởm pha chút khó hiểu: “Thứ vỏ đầy gai, mùi thì hôi, chị lấy ở ?”
Hứa Chi Miểu cạn lời, nhanh ch.óng chuyển đề tài: “Cậu đến đây việc gì ?”
Đây chính là lý do cô dám mang những thứ bán. Những món hiếm lạ ở thời đại căn bản phổ biến, chỉ khó khiến tin tưởng mà còn dễ gây rắc rối, chi bằng giữ tự ăn cho xong.
Hoàng Hữu Lương chỉ nghĩ đây là đồ gửi từ thành phố về, cũng truy hỏi thêm.
Lúc , tỏ rụt rè, : “Chị dâu, sắp Tết ? Phương Viên mua xong vé tàu về quê , đang định hỏi xem nên chuẩn quà gì cho cô mang về tặng bố .”
Hứa Chi Miểu khỏi bật . Hoàng Hữu Lương mà hề qua loa, đến lúc cần thì chu đáo phết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-243.html.]
Cô cố ý trêu: “Cậu tặng quà, họ cũng là của . Sao bận tâm ?”
Hoàng Hữu Lương nghiêm túc đáp: “Chị dâu, họ là một chuyện, tặng là chuyện khác. Phương Viên đối xử với như , với cô , cũng như đối xử với bố cô .”
Tần Liệt đậy nắp nồi , chen : “Chi Miểu, đừng chọc nữa. Não chỉ một đường thẳng, uốn lượn .”
Hứa Chi Miểu khúc khích: “Được , lòng thế , Phương Viên chắc chắn sẽ vui. Cô từng với , bố cô thích rượu, còn thì thích . Cậu tự xem nhé.”
Hoàng Hữu Lương xong liền phấn khởi chạy ngay.
Hứa Chi Miểu theo, sang Tần Liệt, lo lắng : “Lúc nãy quên bảo gì cũng nên sức. Cậu ngốc như , sợ tiêu hết tiền.”
Tần Liệt ngoài, nhàn nhạt : “Đừng lo, ‘quỹ riêng’ của . Mấy món hết sạch tiền .”
Hứa Chi Miểu ngạc nhiên: “Hoàng Hữu Lương kiếm tiền từ ?”
Tần Liệt đẩy cô xuống ghế, giải thích: “Trước đây chỉ cho cách đậu phụ mang bán, chiếc xe đạp nhà cũng là nhờ thế mà mua .”
Hứa Chi Miểu: “...”
Cô thật ngờ, Tần Liệt chỉ giúp em nhà họ Vương kiếm tiền, mà cả bạn từ nhỏ như Hoàng Hữu Lương cũng bỏ qua.
Món gà hầm sầu riêng ngon hơn cô tưởng, Hứa Chi Miểu nhờ Tần Liệt múc một phần để dành cho bà cụ Diệp, cô cũng ăn một chén nhỏ, còn đều Tần Liệt “xử lý” hết.
Thoáng chốc, đến cuối tháng Chạp.
Thời tiết ngày càng lạnh, gió bắc thổi như xuyên qua tận xương.
Trong nhà, bếp lửa vẫn cháy, Hứa Chi Miểu ghế lướt qua cuốn sách tiếng Anh, nhắm mắt để ghi nhớ từ vựng.