Hứa Chi Miểu mỉm : “Vậy em lời bố, cố gắng học hành nhé.”
Lưu Lập Nghiệp nhắc Tần Kế Binh nuốt xong mới chuyện, đó lấy từ túi giấy mấy viên kẹo đưa qua: “Hai là cả chị dâu đây của Thừa Tổ đúng ? Lần tình hình lộn xộn quá, kịp chào hỏi.”
Ông dừng một chút, vẻ mặt thật thà: “Thừa Tổ là con ruột của , sẽ đối xử tệ với nó , hai cứ yên tâm.”
Tần Liệt gật đầu, từ chối nhận kẹo.
Hứa Chi Miểu đáp: “Ông đùa , chúng chẳng gì lo lắng cả. Nhìn Thừa Tổ bây giờ, tin ông sẽ dạy dỗ nó .”
Cô thằng nhóc béo mặt, cảm thấy nó đổi nhiều, lễ phép và thoải mái hơn, hẳn là do gia đình mới giáo d.ụ.c t.ử tế.
Lưu Lập Nghiệp xoa đầu Tần Kế Binh, kéo gần hơn: “Hà hà hà, cụ nội của nó mà cầm roi thì nương tay .”
Ngoài Tần Kế Binh, tất cả đều bật .
Sau vài câu xã giao, Lưu Lập Nghiệp chuẩn đưa Tần Kế Binh về. Hai cha con vài bước, Tần Kế Binh đột nhiên thoát khỏi tay cha , chạy vài bước chỗ họ.
Cậu nhóc vẫn mũm mĩm, đôi mắt nhỏ gần như thịt mặt ép thành một đường. Cậu dúi viên kẹo tay Hứa Chi Miểu, : “Chị dâu, em sẽ . Chị với bà nội đừng nhớ em nữa, em sống .”
Hứa Chi Miểu còn kịp phản ứng, cha con họ khuất.
Nhìn viên kẹo trong tay, cảm xúc trong lòng Hứa Chi Miểu dâng trào. Thằng nhóc vẫn nhớ lời từng .
Tần Liệt xoa đầu cô, nhẹ giọng : “Chi Miểu, thôi. Đến giờ hẹn với Nhị Bá .”
Hứa Chi Miểu lấy tinh thần, theo : “Tần Liệt, mới bao lâu gặp mà Kế Binh đổi hẳn. Trẻ con đúng là cần lớn dạy dỗ cẩn thận. Sau khi con chúng đời, trách nhiệm của sẽ lớn lắm đấy.”
Gương mặt Tần Liệt dịu dàng, đáp: “Nghe em hết, nếu thằng nhóc dám lời, sẽ đ.á.n.h nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-233.html.]
Hứa Chi Miểu lập tức ôm bụng, nhỏ giọng thì thầm: “Đừng lung tung, yêu con.”
Nhìn cô, Tần Liệt cảm thấy lòng mềm nhũn. Anh bóc một viên kẹo, đưa cho cô: “Ăn , thôi.”
như Nhị Bá , lô radio khá lớn. Vì sợ chính quyền phát hiện, cẩn thận chia hàng giấu ở nhiều nơi.
Tần Liệt xem qua, gật đầu với Nhị Bá: “Hàng vấn đề lớn. sẽ cố sửa sớm để giao cho .”
Nhị Bá vốn rành về loại radio bán dẫn , nhưng Tần Liệt thế thì an tâm hẳn.
Anh thở phào, nửa đùa nửa thật: “Anh Tần, gia tài của em đều trông cả lô hàng . Có phát tài là nhờ cả .”
Tần Liệt vỗ nhẹ lên vai Nhị Bá, đáp: "Được."
Nhị Bá thêm mấy câu, đột nhiên đổi chủ đề: "Anh Tần, nhà vẫn đang bán thịt lợn rừng đúng ? Dạo thịt ở nhà máy chế biến thịt hình như vấn đề, đây là cơ hội để kiếm một món lớn đấy."
Hứa Chi Miểu tò mò hỏi: "Thịt ở nhà máy chế biến chuyện gì ?"
"Nghe , chính thức thôi nhé." Nhị Bá hạ giọng: "Là lợn bệnh nhiều, bán . Còn sắp Tết , ai cũng lo chuẩn thực phẩm, mà việc xảy thì chắc chắn thịt đủ cung cấp."
Anh thở dài, rõ ràng là tiếc nuối vì mối để kinh doanh thịt. Tiền đến tay mà lấy , chỉ thể nó bay ...
Hứa Chi Miểu xong, lập tức liếc nhanh sang Tần Liệt.
Anh từng tranh thủ mùa đông bán hết thịt thú rừng, giờ chẳng là cơ hội nhất ?
Tần Liệt trầm ngâm một chút hỏi: "Nhị Bá, nếu cung cấp thịt lợn rừng với lượng lớn, dám bán ?"
Nhị Bá thoáng sững , đây chẳng là cơ hội kiếm tiền trời cho ? Anh vội đáp: "Dám chứ, dám chứ! Anh em chúng nhiều , chắc chắn sẽ để ý. mà, Tần, đột nhiên đổi ý ?"