Trong tay ông cầm tờ giấy mỏng, chăm chú, ánh mắt đầy hoài niệm: "Đây là giấy chứng hôn của và con."
Người ngoài , nhưng ông và Tiểu Cẩm lễ thành theo nghi thức cổ.
Nếu lúc đó Lan Cẩm ngã bệnh, đáng lẽ bà cùng ông rời .
Trời trêu lòng , đúng là phận khắc nghiệt.
Tần Liệt lên tiếng: "Trong cảnh như mà vẫn giữ gìn tất cả những thứ , chắc chắn nhớ bố."
"Ba ." Thẩm Phó Chi vỗ nhẹ vai con trai, giọng trầm buồn: "Cả đời ba sẽ cưới ai khác. Sau , khi ba mất, con hãy chôn ba cùng con."
Tần Liệt mím môi: "Sao ba chuyện bây giờ."
Thẩm Phó Chi bật : "Đây là điều nghĩ từ lâu. Mẹ con buộc ở đây bao năm, chắc chắn bà rời . Lần ba đưa con , ý con thế nào?"
"Ý bố là dời mộ?" Tần Liệt nghĩ ngợi, gật đầu: "Con ý kiến. Vả , khi mất, nhà nước cũng khuyến khích hỏa táng, nên chắc việc đưa cũng quá khó."
Thẩm Phó Chi gật đầu, ánh mặt trời mùa đông chiếu lên núi đủ ấm áp để xua tan gió lạnh.
Ông đưa Tiểu Cẩm , tìm một nơi thật để an nghỉ. Trên bia mộ, bà sẽ luôn là vợ yêu dấu của ông.
Ngôi mộ của Lan Cẩm ở một góc khuất. Sau khi Tần Liệt cúi đầu kính lạy, lui nhường gian cho bố .
Anh nghĩ sẽ mất một lúc lâu, nhưng ngờ chỉ một lát , Thẩm Phó Chi , : "Đi thôi, Tần Liệt."
"Không thêm gì với ?"
"Sau còn nhiều cơ hội, cần vội lúc ."
Tần Liệt hỏi thêm, đỡ ông xuống núi.
Nhìn con trai cao lớn hơn , lòng Thẩm Phó Chi trăm mối ngổn ngang: "Những gì con và Hứa Chi Miểu bàn với bà cụ Diệp, đều hết. Tần Liệt, con và Miểu Miểu chí hướng, ba mừng. con nên cân nhắc kỹ. Nếu đến tỉnh thành với sự giúp đỡ của ba, con thể phát triển lớn hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-232.html.]
Tần Liệt nghiêm túc đáp: "Bố, chúng con suy nghĩ cẩn thận, đang gì."
Thẩm Phó Chi gật đầu: "Được, ba thêm gì nữa. Hy vọng sẽ thấy hai đứa tự đạt những thành tựu lớn hơn."
Tần Liệt trịnh trọng : "Chúng con sẽ . Sau cũng sẽ thường xuyên đến tỉnh thành thăm bố. Bố nhớ giữ gìn sức khỏe."
"Được ." Nụ mặt Thẩm Phó Chi càng sâu: "Ba còn chờ để bế cháu nội, cháu ngoại đây, đừng lo cho ba."
Hôm , tờ mờ sáng, nhóm Thẩm Phó Chi âm thầm dời mộ, lái xe rời .
Tần Liệt và Hứa Chi Miểu tiễn họ tận trấn, chiếc xe xa.
Bất chợt, Hứa Chi Miểu nhớ điều gì, hối hận kêu lên: "Lẽ chụp với bố một tấm ảnh mới đúng!"
Tần Liệt xoa đầu cô, mỉm : "Để chúng lên tỉnh thành bù ."
Anh dứt lời, cả hai đột nhiên thấy qua khóe mắt hai bóng dáng quen thuộc vội vàng lướt qua.
Hai một lớn một nhỏ, dáng tròn trịa như đúc từ một khuôn mẫu, chính là Tần Kế Binh và cha ruột của , Lưu Lập Nghiệp.
Hai cha con vội vàng cửa hàng cung tiêu.
Trên phố đông đúc, Tần Liệt cẩn thận bảo vệ Hứa Chi Miểu, dẫn cô bước sang một bên. Chỉ một lát , hai cha con xách đầy túi lớn túi nhỏ từ cửa hàng .
Tần Kế Binh ngậm một miếng kẹo mạch nha trong miệng, thấy Tần Liệt và Hứa Chi Miểu bên đường liền phấn khích vẫy tay: “Anh cả! Chị dâu!”
Hai thấy một "quả bóng nhỏ" và một "quả bóng lớn" lăn đến mặt .
Hứa Chi Miểu cúi xuống, dịu dàng hỏi Tần Kế Binh: “Kế Binh, lâu gặp, dạo em sống thế nào?”
Câu qua giống lời thừa, cách họ mua đồ ở cửa hàng cung tiêu, gia cảnh hẳn khá giả. Làm sống , thịt còn nhiều hơn !
Tần Kế Binh nhai lúng b.úng: “Chị dâu, bây giờ em gọi là Kế Binh nữa, em tên là Lưu Thừa Tổ. Bố em và cụ nội với em. Sau Tết em còn học nữa.”