Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:57:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Chi Miểu thở dài: “Bà ơi, bà chỉ nghĩ thành phố là , nhưng nếu chúng con thật sự , gặp bà sẽ khó. Bà nỡ ?

Hơn nữa, chúng con lên tỉnh thành cũng như bắt đầu từ đầu. Người thành phố còn kiếm việc, chúng con lên đó ăn gì? Tuy cha của Tần Liệt là giám đốc, nhưng nếu công khai nhờ ông chạy chọt, chọc lưng ông đến thủng ?”

Tần Liệt cũng tiếp lời: “Ít nhất ở đây con còn lương, lên đó thì thế nào.”

Thực , chỉ những lý do . Tần Liệt còn lo cho đám động vật nuôi, mấy lô hàng radio sắp tới và các mối ăn khác.

Ở thành phố, nhà cửa sát , động tĩnh gì cũng để ý. Kinh doanh kiểu dễ chút nào.

lúc đó, Thẩm Phó Chi ngoài câu chuyện, lặng lẽ rời .

Nghe hai , cảm xúc của bà Diệp dần lắng xuống.

Bà chỉ nghĩ thành phố là hưởng phúc, ngờ lắm chuyện rắc rối như thế. Vậy thì ở nông thôn vẫn hơn.

Sắc mặt bà dịu nhiều: “Thôi , ở nhà cũng , ở đây bà còn chăm sóc cho Chi Miểu. Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i dễ .”

Mọi chuyện thỏa, Tần Liệt và Hứa Chi Miểu thu dọn đồ đạc, trở về nhà .

Bên ngoài gió lớn, nhưng lạnh như xuyên tận xương. Hứa Chi Miểu quấn c.h.ặ.t áo bông, rùng một cái.

Tần Liệt gì, kéo cô cả chui trong áo , giống như gói một c.o.n c.ua, ngang nhiên bước .

Trên thoảng mùi rượu, nồng nhưng đủ để Hứa Chi Miểu ngửi thấy mà khó chịu.

Hai cuối cùng cũng chút thời gian riêng để chuyện.

Hứa Chi Miểu hít hà mùi rượu, cảm giác như cũng chếnh choáng. Tâm trạng cô , nghĩ rằng bọc kín thế thì chẳng ai thấy, liền vòng tay ôm lấy eo Tần Liệt:

“Tần Liệt, thích con trai con gái hơn?”

Tần Liệt suy nghĩ một chút: “Con gái.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-231.html.]

Hứa Chi Miểu bất ngờ, ngẩng đầu khỏi n.g.ự.c , mắt chớp chớp: “Anh nên là con trai con gái đều thích ? Sao khác thế?”

Tần Liệt dường như bắt trọng tâm khác, ánh mắt trong vắt của tối , giọng trầm hơn khi uống rượu: “Người khác là ai?”

“...” Hứa Chi Miểu gì, đành lảng tránh: “Anh đừng quan tâm, trả lời em . Tại thích con gái? Nếu sinh là con trai thì ? Anh sợ nó buồn ?”

Tần Liệt đáp, vẻ mặt vô tội: “Chi Miểu, là em hỏi thích con nào hơn.”

Hứa Chi Miểu nghẹn họng, ngẩn vài giây.

đúng là hỏi như ... thật sự sai chút nào!

Hứa Chi Miểu giả vờ nhõng nhẽo, bĩu môi: "Nghe bảo m.a.n.g t.h.a.i thì não sẽ chậm ba năm. Em còn sinh mà bắt đầu đần đây !"

bộ trách móc, hỏi tiếp: "Chắc chắn là nhầm thôi. Em hỏi là thích con trai con gái, bảo thích con gái mà. Nói mau, tại thích con gái?"

Tần Liệt , ánh mắt đầy cưng chiều, thở dài một : "Anh một cô con gái giống em. Chắc chắn sẽ đáng yêu lắm, sẽ cưng chiều con bé."

Nghe câu trả lời , Hứa Chi Miểu cảm thấy như khen ngợi, trái tim lâng lâng, liền mãn nguyện chui đầu n.g.ự.c : "Thôi , tạm tha cho ."

Thực đến giờ, cô vẫn cảm thấy thực. Trong bụng thật sự đang một đứa trẻ, chẳng bao lâu nữa nó sẽ chào đời. Cô và Tần Liệt sẽ con lớn lên từng chút một.

Cảm giác kỳ diệu tràn ngập mong đợi, hề chút lo sợ nào.

Vì Tần Liệt chính là điểm tựa vững chắc nhất trong lòng cô.

Buổi chiều, khi Hứa Chi Miểu và đang nghỉ ngơi, Tần Liệt cùng Thẩm Phó Chi tranh thủ tránh khác, mang hương hoa lên núi viếng mộ Lan Cẩm.

Đường núi mùa đông khó , Tần Liệt dìu Thẩm Phó Chi chậm rãi tiến về sườn núi.

Dù bước chân khó khăn, nhưng tâm trạng của Thẩm Phó Chi nhẹ nhõm hơn bất cứ thời khắc nào trong suốt hai mươi năm qua.

 

Loading...