Bà cụ Diệp đem hết những gì nhất trong nhà bày biện: măng đông xào thịt xông khói, cá nhỏ chiên thơm lừng, canh trứng thịt, thêm vài món rau xào thanh đạm. Một bàn thức ăn đầy đặn, so với bữa tiệc Tết ở thành phố còn thịnh soạn hơn.
Đinh Báo Quốc, ngang vai với Tần Liệt, khỏi thán phục: "Bà cụ Diệp, tay nghề của bà thật tuyệt, món nào cũng ngon quá."
Bà cụ Diệp hiền: "Mọi , ở nông thôn chẳng gì ngon lành, cứ dùng tạm nhé."
Nguyễn Minh Hà đầu gặp bà cụ. Thấy bà hiền hậu, năng ôn hòa, giống nông thôn bình thường, nên cũng nhẹ giọng đáp : "Chị cả, thật sự vất vả cho chị . Chúng mãi đến giờ mới , thì đến sớm giúp một tay."
Hứa Chi Miểu xen : "Mọi đừng khách sáo nữa, cứ thế thức ăn sẽ nguội hết mất."
Thẩm Phó Chi vui vẻ : "Hôm nay là ngày vui, chúng mang rượu đến. Báo Quốc, Tần Liệt, các chú, các bác, là cùng uống một chén?"
Đinh Cửu Phùng hào hứng hưởng ứng: "Được đấy, uống chút ! Báo Quốc, lấy rượu."
Nói xong ông liếc Nguyễn Minh Hà dò xét. Bà chỉ , nhẹ giọng : "Hôm nay ngoại lệ , vui mà, uống chút cũng ."
Đinh Báo Quốc vỗ tay một cái, hớn hở: "Để con lấy rượu!"
Rượu mang , bàn tiệc lúc mới chỉnh.
Mọi nâng ly, cụng chén rôm rả. Ban đầu, Nguyễn Minh Hà còn nhắc nhở uống chừng mực, nhưng thấy khí quá vui vẻ, bà cũng kệ, sang trò chuyện với bà cụ Diệp.
Tần Liệt uống rượu với các bậc trưởng bối, để ý động tĩnh của Hứa Chi Miểu. Trước mặt luôn để sẵn một đôi đũa sạch, thỉnh thoảng gắp cho cô vài món ăn, cúi đầu hỏi nhỏ: "Em thấy thoải mái ở ?"
Cụ Trương nhíu mày, cằn nhằn: "Tần Liệt, đang uống rượu mà tập trung gì cả. Vợ chạy mất, uống với thêm vài chén nào!"
Hứa Chi Miểu ngại ngùng đẩy nhẹ Tần Liệt một cái, nhỏ: "Em , đừng để ý em nữa, uống với họ ."
Tần Liệt chút men say, đôi mắt lấp lánh, giọng nghiêm túc:
"Không thể quan tâm vợ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-230.html.]
Nguyễn Minh Hà bật : "Nói lắm, thể quan tâm vợ chứ. Dù thế nào cũng luôn đặt vợ trong lòng."
"Đừng, đừng trêu cháu nữa mà!" Hứa Chi Miểu đỏ mặt, gần như chui xuống bàn.
Thẩm Phó Chi con trai và con dâu tình cảm như , trong lòng vui mừng bâng khuâng.
Thấy ăn uống no đủ, ông chủ động dậy: "Hôm nay thế là đủ . Các bác, các chú, giữ sức khỏe. và Tần Liệt lát nữa còn chút việc ."
Nghe , cũng tạm dừng, đặt ly xuống, trò chuyện thêm vài câu giải tán.
Sau khi Hứa Chi Miểu sắp xếp cho nghỉ ngơi, bà cụ Diệp mới tìm cơ hội hỏi:
"Cháu dâu, khi nào hai đứa theo họ về tỉnh lỵ? Để bà còn chuẩn ít đồ mang theo."
Tần Liệt đang dọn dẹp trong bếp, thấy , khựng : "Bà, bọn cháu định ngay ."
Bà cụ Diệp nhíu mày, vui: "Sao ? Có ngày mà hưởng, ở mãi cái làng quê gì, thật ngốc!"
Bà thở dài, giơ tay định chọc trán Tần Liệt: "Vợ cháu đang mang thai, lên thành phố mua đồ bổ dưỡng cho cô chẳng tiện hơn ?"
Nhớ điều gì đó, bà cụ sững , mắt sáng lên: "Chẳng lẽ... chẳng lẽ vì bà mà hai đứa chịu ?"
Nghĩ đến khả năng , bà Diệp thở phì một mạnh, bàn tay đập mạnh lưng Tần Liệt: “Thằng ngốc, đầu óc mày đang nghĩ cái gì thế hả? Tao , cần bọn mày lo, mày chịu chứ?”
Diệp Tú Chi giận đến mức m.á.u dồn lên trán. Cái thằng bình thường thông minh lắm, giờ hồ đồ thế !
Hứa Chi Miểu vội bước tới khoác tay bà, nũng: “Bà ơi, chẳng lẽ bà gặp chúng con nữa ?”
“Con bé tinh ranh , lung tung cái gì thế!” Bà Diệp giờ dám động mạnh nữa, ngón tay chỉ bụng cô: “Hai đứa sắp con , thành phố thì hơn nhiều.”