Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 226

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:57:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói , cô kéo cổ áo xuống, lộ những vết thương bầm tím: "Các đồng chí , nhốt như nhốt ch.ó, chỉ khi c.ầ.n s.ai bảo mới mở dây. Bình thường còn bằng súc vật."

Cảnh khiến dân làng xung quanh tò mò đổ xem chuyện gì đang xảy , tạo nên một đám đông xôn xao.

Câu chuyện căng thẳng trong làng

Đinh Cửu Phùng những vết thương Phùng Thanh, trong lòng thương cảm đầy nghi ngờ: “Cô gái, đừng nữa, chuyện gì cứ rõ ràng. Anh đ.á.n.h cô thế , chẳng lẽ cán bộ trong làng can thiệp ?”

Phùng Thanh phịch xuống đất, giọng đầy oán trách:

“Cán bộ trong làng? Bí thư cũ là ông hai của , tìm bọn họ cũng vô ích thôi.”

Ánh mắt cô lén lút liếc qua, qua nổi cặp mắt sắc bén của Thẩm Phó Chi.

Lâm Phong gần đó, gần như phát điên. Sau khi bà nội qua đời, ông hai thương xót khó xử, vẫn cố gắng đưa chút đồ ăn đến nhà họ. Vậy mà giờ đây, Phùng Thanh bày trò thế , rốt cuộc cô gì?

“Phùng Thanh, cô cứ đợi đấy, để cô yên !”

Nghe thấy thế, ông Phó và ông Vương liếc , tiến lên vài bước, nhanh ch.óng bẻ khớp cánh tay Lâm Phong, khiến thể gì thêm.

Phùng Thanh lập tức ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Đinh Cửu Phùng, lóc t.h.ả.m thiết: “Đồng chí, ông thấy , nếu các ông cứu , nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t !”

Thẩm Phó Chi cầm cây gậy gõ mạnh hai cái xuống đất, giọng nghiêm khắc:

“Cô gái, cô cần suy nghĩ kỹ. Chúng thể giúp cô ly hôn, nhưng cô quyết định ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-226.html.]

“Cái gì? Các ông định đưa ?” Phùng Thanh sững sờ, ánh mắt đầy bối rối.

Chuyện giống với những gì cô nghĩ.

Nếu những đưa cô rời khỏi đây, sắp xếp cho cô một công việc ở thành phố, thì ly hôn ích gì? Ở làng, những lời đàm tiếu cũng đủ dìm c.h.ế.t cô . Hơn nữa, cô là một thanh niên tri thức, thời hiếm ai ly hôn mà kết cục . Cả Lâm Phong cũng chắc chắn sẽ buông tha cho cô .

Nước mắt của Phùng Thanh lập tức ngừng rơi, ánh mắt cô đảo qua giữa những mặt, lộ rõ sự lo lắng: “Không các ông định đưa , sắp xếp công việc cho ?”

Nghe , mặt Đinh Cửu Phùng lộ vẻ khó chịu, nhanh ch.óng rút chân khỏi tay cô : “Cô gái nghĩ cái gì thế? Bị đ.á.n.h đến lú lẫn chắc?”

Những lớn tuổi khác cũng tiến gần, gương mặt đầy sự thất vọng: “Cô gì? Muốn chúng sắp xếp công việc? Cô nghĩ là ai mà đòi hỏi lớn thế?”

Bên ngoài, một vài làng thấy động tĩnh, bắt đầu tụ tập . Một lườm Phùng Thanh, giọng đầy mỉa mai: “Phùng Thanh, cô đúng là dám thật đấy. Nếu gả cho Lâm Phong, giờ cô vẫn đang quét chuồng gia súc kìa. Giờ còn dám mơ liên quan giúp cô sắp xếp công việc? Sao lên trời luôn !”

thế! Người là họ hàng của Tần Liệt, là thích của nhà họ Thẩm, nếu sắp xếp việc thì cũng là cho Tần Liệt và Hứa Chi Miểu, chứ tới lượt cô. Mà cán bộ làng chẳng đến nhà cô ? Hồi đó cô còn một mực bảo Lâm Phong đ.á.n.h , giờ đổi giọng, đúng là chẳng còn mặt mũi!”

“Phải đấy, cô với Lâm Phong đây còn c.h.ử.i cả Tần Liệt và Hứa Chi Miểu, lời lẽ thật khó . Giờ chạy đây lóc, cô thấy hổ ?”

Nghe những lời , sắc mặt Thẩm Phó Chi dần tối sầm . Ông lờ mờ hiểu , đôi vợ chồng chẳng t.ử tế, còn từng đối địch với Tần Liệt.

Đinh Cửu Phùng nhanh nhảu hỏi: “Chửi vợ chồng Tần Liệt? Có chuyện đó nữa ?”

Người làng bĩu môi, giọng khinh thường: “Ai ? Lâm Phong chắc là ghen tị với Tần Liệt. Còn Phùng Thanh , đây cô hùa với Lý Phương Phương, suýt nữa thì hại c.h.ế.t Hứa Chi Miểu. Hai đúng là cặp đôi hảo trong cái xa!”

 

Loading...