Mấy ông lão cũng thở dài: “Hồi nhỏ chắc chắn nó chịu ít khổ. Thằng bé phấn đấu, lấy cô vợ , chúng cũng thấy yên lòng.”
Lúc , Tần Liệt bưng tới, chia cho xong thì Hứa Chi Miểu đẩy nhẹ về phía Thẩm Phó Chi: “Anh phòng chuyện với ba , ở đây để em lo.”
Nguyễn Minh Hà cũng phụ họa: “ đấy, hai cha con vất vả lắm mới gặp , chắc chắn nhiều chuyện để . Đi , qua chỗ khác mà chuyện. Ở đây để chúng tâm sự với vợ .”
Tần Liệt đầu Hứa Chi Miểu: “Miểu Miểu, vất vả cho em. Anh xong ngay đây.”
Hứa Chi Miểu : “Đi mà.”
Chờ Tần Liệt và Thẩm Phó Chi rời khỏi, Hứa Chi Miểu mang một khay nhỏ đồ ăn vặt đến cho , gồm cam, táo, kẹo sữa và thịt bò khô cô tự .
Nguyễn Minh Hà : “Hôm nay đúng là đãi ngộ như ngày Tết đấy.”
Bà định nắm tay Hứa Chi Miểu một chút, nhưng vươn tay thì Hứa Chi Miểu nghiêng tránh, tay của Nguyễn Minh Hà chỉ chạm cổ tay cô.
Nguyễn Minh Hà giật , trái tim đập mạnh, khẽ: “Cô bé, đừng nhúc nhích. Đưa tay qua đây, để bà xem cho kỹ nào.”
Hai cha con chuyện gì trong phòng, nhưng khi bước , liền một tin vui.
Nguyễn Minh Hà rạng rỡ, : “Phó Chi, Tần Liệt, bắt mạch cho Chi Miểu, hình như cô bé t.h.a.i .”
Tần Liệt ngơ ngác “Hả?” một tiếng, lưng tựa thẳng cánh cửa phía .
Nguyễn Minh Hà bật , vỗ vai : “Thằng nhóc ngốc, sắp bố .”
Bà vui vẻ tiếp: “Đây đúng là chuyện , cả nhà đoàn tụ, giờ thêm thành viên mới.”
Đinh Báo Quốc cũng tiến lên vỗ vai Tần Liệt, chúc mừng Thẩm Phó Chi: “Chú Thẩm, chú sắp lên chức ông nội .”
Thẩm Phó Chi lập tức cảm thấy chân dường như cũng bớt đau, ngừng gật đầu: “Tốt, lắm, đây đúng là tin vui lớn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-222.html.]
Ban đầu chỉ tìm con trai và con dâu, bây giờ sắp cháu. Niềm vui nối tiếp niềm vui, hạnh phúc cho !
Mấy vị lão đồng chí phút vui mừng bắt đầu rơi nước mắt, Đinh Cửu Phùng cũng phê bình họ, mà lặng lẽ đưa tay lên lau mắt cùng.
Hứa Chi Miểu nhẹ nhàng Tần Liệt, vẫn như hóa đá, dịu giọng : “Tần Liệt, bà Nguyễn cũng là bác sĩ, bà thể nhầm .”
Lúc Tần Liệt mới hồn, vội vàng bước tới, vòng tay ôm lấy eo cô, chút ngại ngần hỏi: “Chi Miểu, em mệt ? Mau xuống nghỉ , để lo hết việc.”
Hứa Chi Miểu đỏ mặt, nhéo một cái: “Chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi mà, đừng quá lên.”
Anh chồng , cứ tưởng lạnh lùng điềm tĩnh lắm, giờ cứ cô chằm chằm, ngớ như một tên ngốc.
Nguyễn Minh Hà : “Tần Liệt, đừng căng thẳng quá, chỉ cần chú ý hơn bình thường một chút là . thấy ngoài trời tuyết tan, hôm nay lái xe đưa Chi Miểu bệnh viện kiểm tra luôn cho yên tâm.”
Hứa Chi Miểu vội : “Không cần gấp thế ạ, chúng đến thăm .”
mấy vị lão đồng chí đồng loạt lắc đầu, cương quyết: “Không ! Đi kiểm tra, ngay bây giờ. Báo Quốc, lái xe dẫn đường, chúng theo .”
Đinh Báo Quốc gật đầu, chuẩn ngoài khởi động xe.
Hứa Chi Miểu vội xua tay: “Chỉ là kiểm tra thôi mà, cần gì lớn chuyện thế . Hay là bà Nguyễn cùng cháu đến bệnh viện, các chú ở nhà nghỉ ngơi giữ ấm, Tần Liệt ở thăm . Như ?”
Tần Liệt nhíu mày, vẻ mặt đầy do dự: “Chi Miểu, với em.”
Cuối cùng, Thẩm Phó Chi quyết định: “Tần Liệt, con với vợ con đến bệnh viện. Dì Đinh, hai đứa còn trẻ, chắc chắn nhiều chỗ , phiền bà cùng. Các chú, chúng cứ ở nhà chờ tin lành, chứ?”
Đề xuất nhận sự đồng ý của .
Sau một hồi chuẩn vội vã, khi , Hứa Chi Miểu đẩy nhẹ Tần Liệt: “Tần Liệt, qua hai tin với bà nội , để bà khỏi suy nghĩ lung tung.”