Tần Liệt cúi đầu ôm túi hồng táo chạy nhanh về.
Khi về đến nhà, Hứa Chi Miểu tỉnh một giấc ngủ ngắn.
"Tần Liệt, thế?" Giọng cô vẫn còn chút khàn khàn, như tiếng kêu của một con thú nhỏ.
Tần Liệt bước từ ngoài , dám ngay lập tức chạm cô vì sợ mang theo lạnh. Anh ở cửa xoa tay một lúc, mới đến bên cô.
"Anh qua nhà bà kéo nước. Trời lạnh lắm, em ngủ dậy đừng vội ngoài, ấm thêm một chút ."
Hứa Chi Miểu ngoan ngoãn gật đầu, bước xuống giường thì bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.
"Tần Liệt, trong quân đội đến tìm nhà !" Hứa Chi Miểu giật sang Tần Liệt, trong lòng một suy đoán, khiến cô khỏi căng thẳng.
Tần Liệt mím môi: "Chi Miểu, em ở trong nhà nghỉ thêm, để xem."
"Em cùng ." Cô nắm c.h.ặ.t lấy tay áo . Hai bước sân thì tiếng gõ cửa.
"Xin hỏi, đây là nhà của Tần Liệt ?"
Cánh cổng mở , bên ngoài là mấy gương mặt xa lạ.
Người thanh niên gõ cửa mỉm chào họ, ngay đó, vài ông già từ phía bước lên, vây quanh Tần Liệt mà kỹ. Một cất giọng run rẩy: "Giống, càng càng giống."
Đinh Cửu Phùng dìu một đàn ông trung niên từ phía lên, giọng đắc ý:
"Thấy ? Có giống ông Thẩm ? là giống mà!"
Ánh mắt Hứa Chi Miểu dời sang đàn ông trung niên , chỉ thấy đôi mắt ông đỏ hoe, giọng khàn khàn: "Cậu... là Tần Liệt ?"
Người đàn ông trung niên mặt, mái tóc bạc một nửa, lưng thẳng tắp, phong thái lạnh lùng. Dù trông già hơn so với tấm ảnh nhưng thể nhầm , đây chính là Thẩm Phó Chi.
Ánh mắt Thẩm Phó Chi dừng thật lâu gương mặt của Tần Liệt, cuối cùng khóe môi ông khẽ nhếch lên thành một nụ :
“Ta là Thẩm Phó Chi, là... cha của con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-220.html.]
Một lời giới thiệu đơn giản, nhưng như xuyên qua hai mươi năm dài đằng đẵng, mang theo bao nhiêu cay đắng thể diễn tả.
Hứa Chi Miểu nghẹn ngào, vội ngẩng đầu về phía Tần Liệt.
Tần Liệt, từ khoảnh khắc thấy Thẩm Phó Chi, trong lòng trải qua vô cung bậc cảm xúc. Cuối cùng, chỉ bình tĩnh gọi một tiếng: “Cha.”
Hứa Chi Miểu cũng cố nén cảm xúc, mỉm , nhẹ nhàng gọi theo: “Cha.”
Ánh mắt Thẩm Phó Chi chuyển sang Hứa Chi Miểu, gương mặt ông trở nên dịu dàng hơn, khẽ gật đầu: “Tốt, lắm.”
Không khí lúc như ngưng đọng , một sự xúc động khó tả tràn ngập giữa ba .
lúc đó, Đinh Cửu Phùng từ phía bước tới, phá vỡ bầu khí phần lắng đọng:
“Được , , các nhận còn nhiều thời gian để chuyện. Nào, Tần Liệt, cả con dâu của cháu nữa, để giới thiệu mấy lão già cho các cháu.”
Thẩm Phó Chi nghiêng , nhẹ: “Chú Đinh, để cháu .”
Ông bước đến bên nhóm lớn tuổi quan sát Tần Liệt, lượt giới thiệu:
“Đây là ông Trương, ông Vương và ông Phó. Họ đều là chiến hữu cũ của ông nội cháu, hôm nay đặc biệt đến đây để gặp hai đứa.”
Tần Liệt và Hứa Chi Miểu lượt chào từng , đổi là những cái gật đầu hài lòng cùng lời khen ngợi từ các vị lão nhân.
Hứa Chi Miểu lén quan sát vài những chiếc áo quân đội họ đang mặc. Mỗi đều toát lên vẻ uy nghiêm, rõ ràng đây đều là các cựu lãnh đạo quân đội nghỉ hưu.
Khi Thẩm Phó Chi chuẩn giới thiệu hai khác, Đinh Báo Quốc và bà nội của , thì họ chủ động tiến lên .
Đinh Báo Quốc, với gương mặt khôi ngô, nở nụ thiện: “ là Đinh Báo Quốc, cháu trai của ông Đinh. Đây là bà nội , bà Nguyễn Minh Hà, vợ của ông Đinh.”
Anh xong, mặt khổ sở trêu đùa: “Các , để qua đây tìm hai , ông nội cháu bắt cháu lái xe suốt đêm. Cầm vô lăng mà cứ nghĩ đang mài lửa chứ!”
Lời đùa bầu khí sôi động hẳn lên, đều vang. Đinh Cửu Phùng đá nhẹ m.ô.n.g , giọng nửa đùa nửa mắng: “Thằng nhóc thối tha, chỉ linh tinh!”