Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:57:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh mặc bộ quân phục mùa đông màu xanh lá, thẳng về phía họ. Mấy gần sợ quá liền chạy thẳng về sân nhà .

“Ôi thôi c.h.ế.t , đúng là đến bắt !”

Đinh Báo Quốc đám đông bỏ chạy mà ngơ ngác, liền vội vàng lớn: “Các ông các bà ơi, chỉ hỏi nhà Tần Liệt ở thôi!”

Nghe đến bắt , ló đầu .

“Nhà Tần Liệt hả? Đi thẳng theo đường , đến cuối đường rẽ trái hai , căn nhà mới xây dựa núi .”

Đinh Báo Quốc gật đầu cảm ơn xe.

Trong xe, Đinh Cửu Phùng ghế hỏi: “Thế nào? Hỏi ?”

Đinh Báo Quốc : “Ông nội, nếu ngay từ đầu ông chịu thừa nhận nhớ rõ, để cháu hỏi sớm thì giờ tới .”

Nguyễn Minh Huệ bực bội trách: “Ông già , từng đến mà cứ bày đặt khoe mẽ. Xem , lát nữa mấy ông bạn già chắc chắn sẽ c.h.ử.i cho mà xem!”

Đinh Cửu Phùng ho khẽ vẻ bình thản: “Lỗi nhỏ thôi mà, bỏ qua .”

Ông sang Thẩm Phó Chi ở ghế phụ, trấn an: “Phó Chi, đừng lo, con trai chạy , chạy .”

Nguyễn Minh Hà lườm ông một cái. Khuôn mặt Thẩm Phó Chi căng cứng, cố gắng che giấu sự căng thẳng của . Anh với giọng khô khan, khó nén nỗi bồn chồn: “Chú Đinh, dì Đinh, Báo Quốc, tiếp thôi.”

Đinh Báo Quốc gật đầu, đạp ga, lái xe khỏi tầm mắt của đám đông. Những sợ hãi trốn về nhà giờ chạy .

“Đi ? Họ đến tìm Tần Liệt hả?”

“Tần Liệt là kẻ địch? Không thể nào, thấy chăm chỉ, ?”

trầm ngâm: “Chẳng đây Tần Liệt con ruột của Tần Đại Thành ? Không chừng đây là thật sự của tìm đến.”

Lời lập tức khiến sự tò mò của dâng cao. Ai nấy đội mũ lên: “Đi, qua đó xem !”

Lâm Phong, đang đổ tro, thì mặt sầm . Anh ném chiếc xô sân cũng lặng lẽ bám theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-219.html.]

Trong nhà

Tần Liệt nhẹ nhàng chỉnh đầu của Hứa Chi Miểu, cẩn thận bế cô lên giường.

Chăn từ bông mới năm nay, ấm áp và mềm mại. Đầu Hứa Chi Miểu đặt xuống gối thì lay động một chút, ý thức mơ màng, nhưng ngay đó cô chìm giấc ngủ.

Trong căn phòng ấm áp, ngoài tiếng tí tách của băng tuyết tan, gian yên bình và tĩnh lặng.

Tần Liệt mép giường, khuôn mặt yên bình khi ngủ của Hứa Chi Miểu một lát, nhẹ nhàng hôn lên giữa chân mày cô, đó xoay rời khỏi phòng.

Bên ngoài, ánh mặt trời yếu ớt rọi xuống lớp tuyết. Nếu vài ngày tới trời vẫn thế , thể đưa Chi Miểu thị trấn để kiểm tra.

Trong đầu Tần Liệt như hai luồng suy nghĩ đang tranh cãi.

Một giọng : "Đừng nghĩ nhiều, lẽ mày chỉ tưởng tượng thôi."

Giọng mỉa mai: "Nhỡ thật sự tin vui thì ?"

Tần Liệt lớp tuyết trong sân dọn sạch từ sáng, cố kìm nén sự bồn chồn, đến mái hiên xếp mấy khúc gỗ từ núi mang về. Đang định bổ củi, nhớ vợ đang ngủ, đành ngượng ngùng đặt rìu xuống.

Ra giếng kéo hai thùng nước mang về cho bà cụ Diệp, : "Bà ơi, trời lạnh , đất trơn, để cháu mang nước nhà cho bà. Bà đừng giếng nữa, lỡ té ngã thì ."

Bà cụ đầy nghi hoặc: "Tần Liệt, dạo cháu nhiều thế?"

Trước đây bao giờ lắm lời như . Trong mắt bà, rõ ràng thằng cháu đang kiếm chuyện để dài dòng.

Bà cụ chậm rãi tách hạt lựu Hứa Chi Miểu tặng, trêu: "Sao thế, rảnh rỗi ở nhà quá nên kiếm để tán gẫu ?"

Tần Liệt: "..."

Định tranh thủ hỏi vài câu về triệu chứng mang thai, nhưng , đành gãi đầu, chột xoay bước về nhà.

Bà cụ gọi , từ trong tủ lấy một gói nhỏ hồng táo đưa cho : "Đây, mang về cho vợ cháu ăn ."

xuống, lẩm bẩm: "Được cái khỏe thế thì ở nhà mà bồi vợ sớm sinh cháu cho bà, chạy sang đây ."

 

Loading...