Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:49:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên đường về, tiếng rộn rã vang lên, từng tách khi về đến ngõ nhà . Đám đông dần thưa thớt, cuối cùng chỉ còn Hứa Chi Miểu và Tần Liệt.

 

Dưới ánh hoàng hôn, sắc đỏ cam trải dài gương mặt hai . Cơn gió thu hiu hiu thổi qua, khiến tâm trí trở nên mơ màng.

 

Tiếng bánh xe đạp lăn đều đều là âm thanh duy nhất vang vọng con đường dài dường như vô tận.

 

Hứa Chi Miểu sang Tần Liệt: “Tần Liệt, thời gian trôi nhanh thật. Rõ ràng thời gian dài, nhưng cảm giác như trôi qua lâu , thấy ?”

 

Khoảng thời gian qua xảy quá nhiều biến cố.

 

Từ chuyện phân chia nhà cửa, đến việc Vương Xuân Phân và Tần Đại Thành bắt giữ, cả thế của Tần Liệt cũng phanh phui. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi mà cảm giác như trải qua cả một thập kỷ.

 

Mọi thứ đều ngược với những gì cô nhớ, mỗi ngày đều là một sự khởi đầu mới mẻ.

 

Ánh mắt Tần Liệt trở nên dịu dàng, siết c.h.ặ.t t.a.y cô: “Không lâu .”

 

Hứa Chi Miểu khẽ mỉm : “Anh đúng, lâu. Chúng còn nhiều, nhiều thời gian nữa để cùng qua.”

 

Hai mỉm , tay đan tay định trở về nhà. bầu khí ấm áp nhanh ch.óng phá vỡ bởi sự xuất hiện đột ngột của Hoàng Hữu Lương.

 

Anh vẻ mặt khổ sở, giọng lắp bắp cầu xin: “Chị dâu, chị nhất định cứu em, nếu giúp thì em mất vợ thật đấy!”

 

Hứa Chi Miểu ngơ ngác: “Cậu lấy vợ ?”

 

Dọc đường là nơi thích hợp để giải thích chuyện. Tần Liệt đẩy nhẹ Hoàng Hữu Lương một cái, giọng điệu điềm tĩnh: "Về nhà tính."

 

Khi về đến sân nhà hàng rào, Hoàng Hữu Lương vội vàng dúi con thỏ rừng trong tay n.g.ự.c Tần Liệt, đó lấm lét tìm đến Hứa Chi Miểu: “Chị dâu, chị giúp em...”

 

Bà cụ Diệp từ trong nhà bước , thấy dáng vẻ của Hoàng Hữu Lương liền chọc chọc cánh tay Tần Liệt, tò mò hỏi: “Thằng nhóc nhà họ Hoàng thế? Lại vay tiền ?”

 

Tần Liệt nhấc con thỏ trong tay, chuẩn mang thịt, liếc mắt về phía Hoàng Hữu Lương đáp: “Không .”

 

Anh suy nghĩ một lát, thêm: “Nó đang cầu cứu Miểu Miểu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-195.html.]

 

Cầu cứu ư? Cầu cứu vì chuyện gì cơ chứ? Nhìn bề ngoài, gã vẫn khỏe mạnh mà.

 

Bà cụ Diệp càng thêm phần khó hiểu: Cầu cứu tìm đến thầy t.h.u.ố.c, mà tìm đến cháu dâu của ? Lũ trẻ con thời nay quả thực quá đỗi kỳ quặc.

 

Bà lắc đầu, lưng vườn để hái ít rau.

 

Bên cạnh giếng nước, gương mặt Hoàng Hữu Lương nhăn nhó khổ sở: “Chị dâu, em thật sự phạm lầm nào. Mấy hôm nay Phương Viên chẳng buồn đoái hoài gì đến em. Em hỏi thì cô bảo tự suy ngẫm . em vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn manh mối, nên mới đành tìm chị tay cứu giúp đây!”

 

Hứa Chi Miểu khẽ ho khan vài tiếng, thì cái danh xưng “vợ” mà nhắc đến chính là Phương Viên.

 

mới bấy nhiêu thời gian mà xưng hô mật “vợ vợ” như ?

 

Phương Viên vốn là tâm tư rộng rãi, tính cách vô cùng cởi mở. Nếu chuyện gì thật sự nghiêm trọng, chắc chắn cô sẽ giữ cơn giận lâu đến thế.

 

Hứa Chi Miểu nhướng mày: “Nói rõ xem nào, hai xảy chuyện gì? Có chọc giận cô ?”

 

Hoàng Hữu Lương gãi đầu, ngập ngừng đáp: “Chính vì rõ ngọn ngành sự việc nên em mới tìm chị. Em thấy thứ vẫn diễn bình thường như ngày mà…”

 

Vừa , đưa bàn tay mặt, bắt đầu tỉ mỉ đếm ngón tay.

 

“Em hề thất hứa một lời, cũng hề bắt nạt cô , chỉ dám lén nắm tay khi ai , đưa cô về ký túc xá cũng cực kỳ cẩn thận…”

 

Cậu vò vò mái tóc, vẻ mặt đầy thống khổ: “Em thực sự thể lý giải .”

 

Ngước đôi mắt lên, trông vô cùng đáng thương: “Chị dâu, chị là thiết nhất với Phương Viên, chị giúp em hỏi cô xem . Cô thèm chuyện với em, em buồn đến c.h.ế.t mất!”

 

Lúc , Tần Liệt tất việc xử lý con thỏ, đang lấy nước để rửa. Nghe thấy lời cầu cứu, liếc miếng thịt tay giáng một cú đá Hoàng Hữu Lương, lớn tiếng mắng: “Thì mang thỏ đến đây là để dùng vợ chân chạy việc cho ? Cút , cút !”

 

Hoàng Hữu Lương lập tức nhảy dựng lên, hề hề: “Anh Tần, nhẫn tâm thế chứ. Có vợ là quên hết bạn bè độc ? Chúng chẳng em từng mặc chung một chiếc quần rách đáy ?”

 

Tần Liệt đá thêm một cú nữa.

 

 

Loading...