Khi hai hé cánh cửa và bước nửa bước, ông mới vội vàng gọi thêm: “Chàng trai trẻ, tên là gì?”
Cánh cửa khép , chỉ còn vọng một câu trả lời dứt khoát: “Tần Liệt.”
Đợi cho hai khuất hẳn, cô y tá bên cạnh mới cúi xuống nhặt cây b.út lên, đưa cho bác sĩ thắc mắc hỏi: “Bác sĩ Đinh, bác còn điều gì với họ ? Nếu , đột ngột hỏi tên thanh niên đó...”
Bác sĩ Đinh Cửu Phùng lắc đầu, nở một nụ chua xót. Có lẽ ông suy diễn quá nhiều. Chàng trai trẻ quá hai mươi tuổi, thể chứ.
“Cậu ... nét tương đồng với một bạn cũ của .”
Buổi sáng đầy biến động cuối cùng cũng lắng xuống khi xác nhận bà Diệp gặp vấn đề sức khỏe nghiêm trọng.
Ba rời khỏi bệnh viện, bà Diệp bước phía , bước chân nhanh nhẹn và đầy sinh lực.
Hứa Chi Miểu lặng lẽ kéo vạt áo Tần Liệt từ phía , thì thầm: “Nếu bà chủ động quên , chúng cũng đừng nhắc nữa.”
Tần Liệt gật đầu: “Anh cũng nghĩ , quên là điều . Bà sẽ bớt gánh nặng tâm lý, chúng cũng sẽ dễ thở hơn.”
Chỉ là tình trạng quên lãng sẽ kéo dài bao lâu, hy vọng là thật lâu dài...
“Hai đứa phía gì mà lề mề thế?” Bà Diệp khá xa, đầu thấy hai trẻ tuổi cứ lững thững phía , liền cất giọng gọi.
Bà trông vẻ phấn khởi: “Tần Liệt ở nhà máy nông cơ mà, từng đến đó. Đã đến tận đây , đưa bà già xem qua một chút .”
Hứa Chi Miểu bước lên, khoác tay bà, : “Bà ơi, hôm nay là Chủ nhật, nhà máy việc ạ. Đến đó cũng chỉ thấy mỗi cánh cổng lớn thôi.”
“À?” Bà Diệp Tần Liệt, thấy gật đầu xác nhận thì vẻ mặt bà lập tức xịu xuống: “Vậy thì thôi .”
May mắn , sự đổi cảm xúc của bà diễn nhanh ch.óng và qua cũng nhanh ch.óng. Dù , việc Tần Liệt công việc định, cuộc sống dần trở nên dễ dàng hơn khiến bà hài lòng, việc chiêm ngưỡng nhà máy cũng còn quá quan trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-168.html.]
Những chiếc bánh bao nhân thịt mà Tần Liệt mua ở thị trấn vẫn ai động đến. Khi về đến nhà, bà Diệp đun lửa hâm nóng , xào thêm vài món, coi như cả nhà tất bữa trưa.
Sau khi dùng cơm xong, bà Diệp lập tức xách rổ đồng cắt cỏ cho gia súc.
Bà kiên quyết khẳng định vẫn còn đủ sức khỏe, thể lao động, trở thành gánh nặng cho con cháu, thậm chí còn đề xuất ý định dọn ở riêng.
Cuối cùng, một hồi thuyết phục qua , đôi bên đều nhượng bộ. Bà đồng ý tự lo liệu việc ăn uống khi , nhưng khi căn nhà mới thiện, bà vẫn ở chung với gia đình.
Thế nhưng, nhắc đến chuyện xây nhà, nảy sinh một vấn đề lớn hơn...
Tại Ủy ban Thôn
Lúc , bà Trình đang bệt hẳn xuống nền đất, thèm giữ kẽ hở hình tượng, lớn tiếng tố cáo hành vi của bà Diệp.
Bà chỉ mảng đầu cạo trọc một đoạn, gào thét: “Mọi xem, đây là tác phẩm của bà Diệp sáng nay. Nhìn cái đầu của mà xem, thiếu mất một mảng tóc lớn, còn mặt mũi nào để gặp gỡ khác nữa! Các cán bộ thể quản lý ? Nếu giải quyết, sẽ lì ở đây, hết!”
Nói xong, bà Trình liền ngang đất, bộ nếu giải quyết thỏa đáng thì bà sẽ ăn vạ đến cùng.
Đội trưởng Đàm Vĩnh Kiện nhíu mày, giọng lạnh lùng: “Chuyện chúng nắm rõ. Bà Trình, chính bà là chạy đến tận cửa nhà để buông lời châm chọc, tự rước lấy trận đòn ? Giờ còn dám kêu oan, bà nghĩ lẽ , tư cách gì để đến đây đòi công bằng?”
Bà Trình vốn dĩ là thích cãi cùn, nay tự gây họa cho , còn bày trò đến ủy ban thôn để gây rối, quả thực là còn gì để .
Tuy nhiên, bà tính toán riêng, đương nhiên dễ dàng chịu bỏ cuộc.
Thấy ông Bí thư thôn chỉ hút t.h.u.ố.c, ý định can thiệp giúp , bà Trình lập tức chuyển hướng, lăn đất, đập tay xuống nền lóc t.h.ả.m thiết: “Ôi trời ơi, gì nên tội mà chịu đựng khổ sở thế . chỉ đến nhà bà Diệp vì thương cảm, an ủi vài câu mà đ.á.n.h đập thành nông nỗi . Các vị là cán bộ mà cho một lời giải thích thỏa đáng thì c.h.ế.t cho các vị xem!”
Đàm Vĩnh Kiện tiếng lóc của bà cho đau đầu, đưa tay lên xoa trán.