Hứa Chi Miểu: "..." Cô thở dài một , lấy từ trong túi một chiếc khăn tay, cẩn thận dùng nó buộc quanh vết thương cho Phương Viên.
Dù sự việc phần náo nhiệt, nhưng nó cũng ảnh hưởng quá nhiều đến tâm trạng của hai . Hứa Chi Miểu dự định ghé qua nhà Hoàng Hữu Lương để trả chiếc xe đạp, đó đưa Phương Viên về nhà để cô thể sát trùng và bôi t.h.u.ố.c.
"Đồng chí Phương, cô từ thị trấn về ?" Vừa đặt chân đến cổng nhà Hoàng Hữu Lương, chạy , khuôn mặt rạng rỡ, nhanh nhẹn tiếp nhận chiếc xe đạp cùng hành lý tay Phương Viên: "Thế nào , những món đồ cô cần mua đủ ? Lần nếu cô lên thị trấn, cứ với , sẽ đưa, , chiếc xe đạp của cô dùng lúc nào cũng !"
Phương Viên mỉm , lúm đồng tiền hai bên má càng cô thêm phần duyên dáng. Cô thản nhiên đáp : "Vậy thì cảm ơn đồng chí Hoàng nhiều."
Hoàng Hữu Lương gãi đầu, vẻ mặt phần ngây ngô: "Được thôi, thôi!"
Hứa Chi Miểu: "..."
Cuối cùng, Hoàng Hữu Lương mới chú ý đến sự hiện diện của cô, vẫy tay chào hỏi: "Chị dâu, chị cũng ở đây . Anh Tần bên nhà máy cơ khí dạo vẫn khỏe chứ?"
"Anh ..."
Hứa Chi Miểu còn kịp trả lời xong, Hoàng Hữu Lương vội kêu lên: "Ôi trời ơi, đồng chí Phương, tay cô quấn khăn thế ? Bị thương ? Có đau ? Đã bôi t.h.u.ố.c ? Để lấy t.h.u.ố.c ngay!"
Nói , bỏ mặc cả chiếc xe đạp, vội vã chạy thẳng trong nhà.
Hứa Chi Miểu: "..."
là một bạn , ít nhất cũng tranh thủ vài giây để hỏi thăm về Tần Liệt. Nhận thấy trong nhà họ Hoàng vẫn còn lớn, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của hai họ, Hứa Chi Miểu quyết định tạo điều kiện để họ thêm thời gian riêng tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-138.html.]
Cô : "Phương Viên, em nhé. Chị thấy chúng hợp , cứ gọi chị là Chi Miểu. Rảnh rỗi nhớ ghé qua nhà chị chơi nha."
Phương Viên vui vẻ gật đầu: "Được thôi, Chi Miểu!"
...
Trên đường trở về, Hứa Chi Miểu cố tình rẽ đường vòng qua nhà Tần Đại Thành. Vừa đến cổng, cô thấy tiếng vọng từ sân bên trong.
Tiếng từ bên trong nhỏ, xen lẫn chút giả tạo, nũng nịu kiểu cách, giống tiếng thật mà giống như đang diễn kịch.
Khi Hứa Chi Miểu định tiến gần hơn để xem rõ sự tình, một bàn tay nhanh như chớp đóng sập cánh cửa , chặn âm thanh truyền ngoài.
Tần Đại Thành đối diện với phụ nữ đang bệt đất, khuôn mặt ông lạnh lùng và u ám. Ông bước thẳng qua chỗ góa phụ họ Dịch, nhếch mép một cách lạnh lẽo khi bà cụ Diệp: “Bà đúng là bản lĩnh ghê. Chia nhà xong là thèm để tâm đến chúng nữa ? Bảo bà đòi tiền từ thằng nhãi con đó, ngày nào bà cũng chỉ mang mấy mớ rau dại về, tưởng thế là xong chuyện với kẻ ăn mày chắc??”
Tần Đại Thành càng nghĩ càng giận, ông dùng Tần Kế Binh để uy h.i.ế.p bà cụ, mà bao lâu vẫn moi dù chỉ một xu từ Hứa Chi Miểu và Tần Liệt. Trước , bà cụ còn cam chịu đến mức xẻ thịt để nuôi sống gia đình. Thế mà giờ mới chia một thời gian tự do, bà trở mặt, tâm ý bênh vực thằng "nhãi ranh" Tần Liệt!
Bà cụ Diệp chiếc ghế gỗ cũ kỹ, hai tay run rẩy bám c.h.ặ.t lấy thành ghế, giọng cũng lạc : “Đại Thành, Tần Liệt cũng là con trai của con mà!” Làm cha mà mở miệng gọi con là “thằng nhãi ranh” thì còn giữ thể diện gì nữa!
Nghe thấy hai chữ “con trai”, Tần Đại Thành lập tức đá đổ cái giỏ rau dại sàn, giọng điệu đầy sự cay độc: “Hừ, thằng ch.ó con! Nó giống hệt nó – cái thứ đàn bà đê tiện!” Ông nghiến răng, vẻ mặt đầy hằn học. Năm xưa, ông dùng đủ thủ đoạn hành hạ Tần Liệt mà vẫn thể mất đứa con trong bụng bà. Giờ đây, thấy Tần Liệt ngày một trưởng thành, đối với ông , đó chẳng khác nào một cái gai nhọn cắm sâu tim.
Thấy việc uy h.i.ế.p bằng Tần Kế Binh đạt hiệu quả, Tần Đại Thành lập tức chuyển sang sách lược khác.
Gã đàn ông liếc Bà cụ Diệp đang run lên vì phẫn nộ, nén cơn thịnh nộ, hạ giọng chất vấn: “Nếu Tần Liệt là m.á.u mủ của , chẳng lẽ trách nhiệm phụng dưỡng cha già thuộc về nó ? Thằng nhãi vô ơn bạc nghĩa , ăn ngon mặc , để cha ruột chịu cảnh cơ cực!”