Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mày còn cái gì! Sau mới là mày! Chừng nào tao còn sống, trong nhà tao quyền quyết định thứ. Tao cho ai cái gì thì đó là của đó, mày gì tao!" Tần Đại Thành gào thét, nước bọt b.ắ.n tung tóe. Một cơ bắp mắt ông giật liên hồi, khiến diện mạo càng thêm phần hung tợn.

 

Không còn ai dám tiến lên can thiệp nữa.

 

Tần Kế Binh ngơ ngác chớp mắt vài , như chợt nhận điều gì đó, tiếng nấc nghẹn kìm nén bấy lâu bỗng vỡ òa: "Oa... Cô con! Con ! Con !"

 

Cậu bé đập chân xuống đất, miệng gào t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, khiến những xem khỏi sinh lòng thương cảm.

 

Một đứa trẻ mồ côi, quả thực vô cùng đáng thương.

 

Thế nhưng, Tần Đại Thành dường như sở hữu một trái tim bằng sắt đá. Ông càng tiếng , càng thêm bực dọc, vung cao cành tre, định tiếp tục trừng phạt.

 

lúc , Bà Diệp tin, từ trong đám đông lao tới, ôm chầm lấy Tần Kế Binh, cúi che chắn cho bé.

 

Cành tre giáng mạnh xuống lưng bà.

 

Đôi vai gầy guộc của bà Diệp khẽ run lên vì cơn đau, giọng khàn đặc của già vang lên: "Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa. Đại Thành, mày định đ.á.n.h c.h.ế.t con trai ?"

 

Ở rìa sân, bà cụ Trình – bà nội của Lâm Phong – vỗ tay một cái thật lớn, vọng : "Mọi kìa! Tần Đại Thành còn dám đ.á.n.h cả ruột của !"

 

chẳng ai để tâm đến lời bà .

 

Lâm Phong khẽ kéo vạt áo của bà nội . Bà cụ đầu , mím c.h.ặ.t môi thêm lời nào, chỉ tiếp tục quan sát diễn biến sự việc.

 

Rõ ràng, Tần Đại Thành đang qua mật với Góa phụ Dịch và ý định đưa cô về kế cho Tần Kế Binh.

 

Còn Góa phụ Dịch, ai trong thôn mà thường xuyên qua lén lút với khác. Không từ lúc nào dây dưa đến Tần Đại Thành...

 

Tần Đại Thành mặt mày tối sầm , lớn tiếng : “Mẹ, con đang giáo huấn con trai, chạy đây?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-124.html.]

Bà cụ Diệp liếc vết thương hằn sâu Tần Kế Binh, giọng bà lạnh băng: “Giáo huấn con? Đây mà gọi là giáo huấn ư? Con đang trút giận thì !”

 

Ánh mắt bà hướng về phía Góa phụ Dịch, lạnh lùng tiếp: “Kế Binh nó điều gì sai trái mà con đ.á.n.h tàn nhẫn như ? Chiếc áo rõ ràng là của nó, con đem cho khác. Thằng bé phản ứng mới là chuyện lạ!”

 

Chiếc áo sơ mi lụa màu xanh nước ngọc đó vốn là vật quý giá của Vương Xuân Phân. Chỉ những dịp lễ Tết đến thăm họ hàng bà mới dám mặc . Bà Diệp thể nhầm lẫn .

 

Bà Dịch góa, nãy giờ quan sát Tần Đại Thành trừng phạt đứa trẻ, rốt cuộc cũng lên tiếng. Cô bước tới, lắc lư vòng eo một cách cố ý, giả vờ thể hiện sự bao dung: “Đại Thành, đừng nóng giận nữa. Chiếc áo cũng nhất thiết giữ. Nếu Kế Binh đồng ý, lát nữa sẽ cởi . Anh đừng vì chuyện nhỏ nhặt mà tổn hại sức khỏe của .”

 

Sự dỗ dành khéo léo của cô khiến cơn giận trong lòng Tần Đại Thành phần nào lắng xuống, đồng thời chút hài lòng.

 

thể rằng ông yêu mến bà Dịch góa đến mức nào, nhưng trong căn nhà , ông cần một phụ nữ. Một lời.

 

Tần Đại Thành vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, gằn giọng: “Không cần ! Cô cứ việc mặc. Nhà chủ. tặng cho ai thì tặng, trừng phạt đứa nào thì trừng phạt, đứa nào dám can ngăn ?”

 

“Anh…” Bà cụ Diệp nghiến răng, sự phẫn nộ hiện rõ.

 

“Tất nhiên là chẳng ai dám cản cha .”

 

Đột nhiên, một thanh âm trong trẻo nhưng đầy sắc bén vang lên từ phía đám đông.

 

Mọi đồng loạt đầu, thấy Tần Liệt và Hứa Chi Miểu đang tiến gần. Đám đông lập tức tự động dạt hai bên, mở lối cho cặp đôi bước .

 

Hai hết tiến đến bên cạnh bà cụ Diệp để thăm hỏi tình hình. Sau khi nhận lời trấn an, Hứa Chi Miểu thoáng liếc qua những vết bầm tím Tần Kế Binh, bước thêm vài bước về phía Tần Đại Thành và bà Dịch góa.

 

Một nụ thoáng qua môi cô, nhưng giọng điệu mang chút thiện nào:

 

“Trong nhà , đương nhiên cha là quyết định. Chiếc áo cha trao cho ai là quyền của cha, nếu Kế Binh ý kiến thì quả thực là hiểu chuyện.”

 

Tần Đại Thành bất động, nhưng đôi mắt nheo đầy vẻ dò xét. Con bé chuyên gây rối về phía ông ?

 

 

Loading...