Anh bước nhanh vài bước, một tay giữ lấy ghi đông xe đạp, tay còn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, kéo cô gần.
Tần Liệt cúi thấp , ghé sát tai cô, nghiêm túc nhắc : "Miểu Miểu, hề lừa em. Anh thực sự hề ."
Hơi thở ấm áp phả tai khiến vành tai cô lập tức ửng hồng.
Hứa Chi Miểu: "..." Tiêu , ban đầu cô còn định trêu chọc con sói nhỏ , thế mà phản công ngược thế !
Rõ ràng hai trải qua ít chuyện mật, thế mà Tần Liệt bước tiến vượt bậc, còn cô thì dường như chẳng hề chút tiến triển nào!
Hứa Chi Miểu chút bực bội, cô trèo lên yên của chiếc xe đạp, giơ tay chọc phần eo , giọng điệu phần hách dịch: "Đạp xe, mau về nhà!"
...
Khi hai về đến thôn làng, bà cụ Diệp đang hiên nhà tỉ mỉ vá chiếc áo.
Sáng nay, vì hai đứa trẻ nhà, bà chỉ vài cái bánh từ rau dại để tạm lót qua bữa.
Sau một thời gian bồi bổ bằng những món ăn ngon lành và nước suối linh tuyền, sắc diện vốn tái nhợt và phù nề của bà cụ Diệp giờ đây trở nên hồng hào khỏe mạnh. Đôi chân bà cũng trở nên nhanh nhẹn hơn cả trẻ, việc đồng áng chẳng khác nào bình thường. Chẳng ai thể ngờ rằng bà từng mang trong căn bệnh ốm yếu triền miên.
Hứa Chi Miểu vô cùng mừng rỡ, thầm nghĩ tìm cơ hội đưa bà lên bệnh viện lớn để kiểm tra sức khỏe một cách kỹ lưỡng.
Cô nhảy xuống khỏi yên xe đạp, mang chiếc bánh bao nhân thịt mua thị trấn đến mặt bà, mỉm rạng rỡ: "Bà ơi, đây là bánh mà cháu và Tần mua ở quán ăn thị trấn mang về cho bà. Bà nếm thử xem ngon hơn bánh cháu ạ!"
Bà cụ Diệp nở nụ hiền hậu, gật đầu khen ngợi: "Cháu ngoan quá, lòng lắm."
Bà kỹ hai , thấy ai dấu hiệu thương mới yên lòng. Bà hạ giọng, hỏi nhỏ:
"Hôm nay việc thế nào ? Có thuận lợi ?"
Tần Liệt kéo một chậu nước mát từ giếng lên, vắt khăn cho ráo nước mang đưa cho Hứa Chi Miểu lau mặt, lau tay.
Tóc vẫn còn ướt, những giọt nước chảy dài theo đường nét khuôn mặt rơi xuống nền đất. Anh đáp lời: "Thuận lợi, thứ đều bán hết sạch."
Hứa Chi Miểu nhận lấy chiếc khăn, lau sạch tay và mặt, hớn hở khoe ngay: "Lần chúng cháu kiếm hơn hai trăm tệ, chỉ cần thêm vài ngày nữa là thể bắt đầu chuẩn xây nhà ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-122.html.]
Bà cụ Diệp dù sự chuẩn tâm lý nhưng khi đến tiền lớn như vẫn khỏi hít một thật sâu vì kinh ngạc.
Chưa kịp để Hứa Chi Miểu thêm, cô vui vẻ khoác tay bà cụ, hớn hở thì thầm: "Còn một tin nữa, Tần Liệt sắp học lái máy kéo ở trấn ! Biết thể trở thành công chức nhà nước đấy!"
"Thật ?" Bà cụ Diệp mừng rỡ đến mức bỏ luôn chiếc quần đang vá dở, lập tức dậy thẳng về phía bếp, miệng ngừng :
"Tin vui, đúng là đại hỷ sự, để bà nấu ngay món ngon ăn mừng cho hai đứa!"
Gia tộc họ Tần đời đời là nông dân nghèo khó, từng ai đạt vị trí công ăn lương của nhà nước, bà thể vui mừng chứ?
Hứa Chi Miểu nhảy nhót theo bà bếp:
"Bà ơi, cháu mua chân giò và nội tạng heo đấy, hôm nay cháu sẽ trổ tài nấu nướng cho bà xem nhé!"
Thấy hai phụ nữ đều hào hứng như , Tần Liệt vội vàng giơ tay ngăn cản, nhịn :
"Chuyện vẫn chắc chắn , mới chỉ là học, chắc chọn."
Bà cụ vỗ nhẹ tay , trách yêu: "Có cơ hội là hy vọng ! Dù chọn thì coi như học một nghề, cũng chẳng thiệt thòi gì!"
Hứa Chi Miểu gật đầu lia lịa: " đúng, đừng tạo áp lực cho bản quá."
Tần Liệt hai họ , cảm giác trái tim như sưởi ấm, cuộc đời bao giờ tràn ngập niềm hy vọng dường như lúc ...
Giữa trưa, ba thưởng thức một bữa ăn thịnh soạn, hương vị thơm lừng. Hứa Chi Miểu kín đáo chắt chiu một phần chân giò kho và lòng heo hầm, chờ đến lúc bà cụ chìm giấc ngủ trưa, cô mới khẽ gọi Tần Liệt và mang theo đồ ăn rời khỏi nhà.
Thấy Hứa Chi Miểu thẳng tiến về phía chuồng bò, Tần Liệt khỏi cất lời thắc mắc:
“Miểu Miểu, em định gì thế?”
Cô mỉm , nắm c.h.ặ.t t.a.y và kéo : “Anh cứ em , đừng vội nổi giận nhé. Em mang những thứ cho chú Từ ở khu chuồng bò.”
Cô dừng một thoáng giải thích thêm: “Em hiểu trong thôn đều e dè chú , coi như một kẻ lập dị, nhưng thực chất chú từng điều gì sai trái. Hơn nữa, cứ tin em, về chúng sẽ cần sự hỗ trợ từ chú .”