Trong đầu Hứa Chi Miểu lúc chứa đầy những suy nghĩ rối rắm.
Tần Liệt đạp xe nhanh và chắc chắn, chẳng mấy chốc tới rìa rừng, nơi họ hẹn với Nhị Bá. Anh rút còi và thổi tín hiệu. Ngay đó, Nhị Bá từ một cây lớn bước , miệng nở nụ tươi rói.
“Trời ơi, cuối cùng hai cũng tới.”
“Miểu Miểu, xuống xe .” Tần Liệt đỡ Hứa Chi Miểu xuống xe, sang với Nhị Bá:
“Chúng đến muộn ?”
Nhị Bá gãi đầu, xoa hai tay gượng gạo: “Không muộn, muộn chút nào. Là tại quá lo lắng, sợ chậm trễ trong việc sắp xếp nên đây chờ từ nửa đêm .”
Dù hai cực kỳ đáng tin cậy, nhưng trong lòng vẫn tránh khỏi cảm giác bất an. Lỡ như xảy sự cố thì ?
Hứa Chi Miểu mỉm , : “Anh Nhị Bá, cứ yên tâm. Những chuyện mà chắc chắn, sẽ bao giờ nhận lời. Anh xem ...”
Cô nghiêng đầu, hiệu cho Tần Liệt mở khung xe . Tần Liệt vén tấm vải che lên, để lộ một hàng dài những lọ đào hộp xếp đặt ngay ngắn.
“Tổng cộng ba trăm hai mươi sáu lọ, Nhị Bá kiểm kê ạ?” Hứa Chi Miểu lên tiếng.
Nhị Bá kìm cảm xúc, đưa tay vuốt ve những chiếc lọ, chạm ngừng gật đầu: “Không cần kiểm đếm chi tiết, tin tưởng hai .”
Anh vội vã rút từ túi một cọc tiền, đếm cẩn thận trao cho Hứa Chi Miểu: “Cô em, đây là hai trăm bốn mươi mốt tệ, cô xem giúp.”
Sau khi khấu trừ khoản đặt cọc hai mươi tệ, tổng tiền chính xác là hai trăm bốn mươi tệ tám hào. Nhị Bá tròn lên, hào phóng thêm hai hào nữa.
Hứa Chi Miểu hề khách sáo, nhận tiền xong liền lấy vài gói bánh sơn tra và một hũ mứt sơn tra chế biến từ hôm . “Anh Nhị Bá, nếm thử xem ạ. Giờ nắm giá cả thị trường , xem món nào tiềm năng tiêu thụ hơn?”
Sơn tra là sản vật tự nhiên núi, nếu thể bán chạy thì càng .
Nhị Bá nếm thử cả hai loại, đôi mắt lập tức mở to vì kinh ngạc và thích thú: “Cả hai món đều thể bán chạy! cam đoan, chắc chắn sẽ ưa chuộng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-119.html.]
Hứa Chi Miểu gật đầu hài lòng: “Vậy thì quá, sẽ tập trung hai món .”
Tuy nhiên, cô thầm nhủ, thể cứ mãi mượn xe đạp như . Đi quá thường xuyên, nhà Tần Liệt chắc chắn sẽ lời tiếng .
Cô liếc nhẹ về phía Tần Liệt.
Hơn nữa, lượng lớn vật phẩm mà Tần Liệt cất giữ trong kho bí mật , thực sự cần một phương tiện vận chuyển đáng tin cậy.
“Anh Nhị Bá, dự định mua một chiếc xe đạp. Anh thể hỗ trợ xin phiếu mua xe ?”
Ánh mắt sắc bén của Tần Liệt lập tức đổ dồn về phía cô.
Nhị Bá liền nhận ý định tính toán đường dài của cô, đáp ngay: “Yên tâm , vé xe sẽ lo liệu .”
Hứa Chi Miểu giấu nổi nụ mãn nguyện. câu tiếp theo của Nhị Bá khiến cô bất ngờ: “Cô Miểu , thị trấn đang đợt tuyển dụng lái máy kéo đấy. Nếu hai hứng thú, quen phụ trách, thể giới thiệu Tần Liệt. Như còn tiện lợi hơn cả xe đạp.”
“Thật ạ?” Nghe Nhị Bá đề cập, Hứa Chi Miểu gần như dựng thẳng tai lắng .
Nghề lái máy kéo thời điểm xem là một công việc vô cùng lý tưởng. Mặc dù hàng tháng nộp gần một nửa thu nhập cho đội sản xuất để đổi lấy điểm công, nhưng công việc nhàn hạ hơn việc canh tác đồng áng nhiều. Điều quan trọng hơn, việc lái máy kéo mang sự linh hoạt về thời gian, điều sẽ giúp Tần Liệt dễ dàng hơn trong việc thực hiện những “hoạt động bí mật” của .
Còn việc liệu thể tận dụng máy kéo để “vận chuyển hàng lậu” , thì chờ tính toán kỹ lưỡng hơn .
Tần Liệt khẽ nhíu đôi mày rậm, hỏi Nhị Bá một cách dứt khoát: “Anh là sắp xếp thẳng vị trí lái máy kéo, mà là tham gia khóa đào tạo lái máy kéo, đúng ?”
Hứa Chi Miểu thoáng ngây , hiểu hai khái niệm khác biệt ở điểm nào.
Nhị Bá lúc mới nhận lời ban nãy của dễ gây hiểu lầm, vội vàng đính chính: “, đúng, là đào tạo, gì chuyện thể trực tiếp đưa lái máy kéo .”
Mồ hôi túa gáy , trong lòng thầm nghĩ: Vị thần tài quả thực tầm thường, rõ ràng chẳng hề buông lời nặng nhẹ, nhưng cảm thấy căng thẳng như tiếng trống dồn dập trong l.ồ.ng n.g.ự.c thế ?