Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:48:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đôi mắt cô đảo lia lịa, thấy bà cụ Diệp vẫn còn hiện diện, cô liền cẩn trọng sang Tần Liệt, cố gắng nháy mắt lia lịa với : "Trên núi... vẫn còn đào để hái, ?"

 

Tần Liệt khẽ thở dài, lặp câu hỏi với giọng điệu mỉa mai: " , còn đào nhỉ?"

 

Hứa Chi Miểu nghẹn ngang cổ họng, kịp để bà cụ Diệp kịp chạy rót nước, cô nhanh ch.óng nắm lấy tay Tần Liệt, chào qua loa phóng mất hút.

 

“Bà ơi, con với Tần Liệt lên núi hái đào đây ạ!”

 

Bà cụ Diệp bê một chiếc cốc kim loại từ trong bếp thì chỉ kịp thấy hai bóng chạy xa tít.

 

“Chạy chậm thôi, coi chừng vấp ngã đấy!” Bà kiễng chân lên, lẩm bẩm hiểu hai đứa vội vã như ong đốt .

 

Bà vỗ đùi cái bốp, hướng theo bóng lưng đang khuất dần của họ mà gọi lớn: “Quay mau, giỏ tre mang theo kìa!”

 

...

 

Dĩ nhiên, hai chẳng thấy tiếng gọi nào.

 

Hứa Chi Miểu lôi Tần Liệt chạy một quãng đường dài mới chịu dừng , cả hai bắt đầu chậm rãi bước trong gian tĩnh lặng. Giữa trưa hè oi ả, hầu hết trong thôn đều đóng cửa nghỉ ngơi. Hai cứ thế, lặng lẽ bước lối rải đầy sỏi đá, một lời trao đổi.

 

Vài bà lão đang vá víu hiên nhà, thấy họ liền nhiệt tình lên tiếng hỏi han: “Giữa ban trưa thế , hai đứa đang rảo bước đến ?”

 

Hứa Chi Miểu mỉm đáp : “Dạ thưa các bà, bọn cháu lên núi xem hái chút rau dại nào ạ.”

 

Sau vài lời xã giao thông thường, Tần Liệt mượn một chiếc giỏ đan bằng tre từ nhà một bà cụ, cùng Hứa Chi Miểu tiếp tục hành trình.

 

Khi đến chân núi, Hứa Chi Miểu ngước Tần Liệt, cao hơn cô hẳn một cái đầu.

 

Đôi mắt sâu thẳm của dường như soi rọi xuyên qua bí mật giấu kín trong lòng cô.

 

Hứa Chi Miểu mím c.h.ặ.t môi, hai bàn tay buông thõng bên hông nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Cô c.ắ.n môi, nội tâm căng thẳng tột độ.

 

Chuyện thể giấu giếm mãi . Sớm muộn, cô buộc sự thật, và cô chuẩn tâm lý cho điều đó.

 

... để bắt đầu đây?

 

Nói rằng cô trải qua một c.h.ế.t ch.óc, trọng sinh trở về, và nhờ chiếc vòng ngọc từng trao tặng mà sở hữu một gian thần bí khả năng chứa đựng vật chất?

 

Nghe qua chẳng khác nào một câu chuyện hoang đường, phi lý. Liệu Tần Liệt tin tưởng những điều đó ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-116.html.]

 

“Đi thôi.” Tần Liệt cúi xuống, giúp cô chỉnh gấu quần nắm tay dắt cô bắt đầu leo lên triền núi, giọng trầm ấm nhưng vô cùng rõ ràng.

 

“Ồ... À?” Hứa Chi Miểu ngơ ngác bước theo vài bước, đó mới bừng tỉnh.

 

Cô cảm thấy chút hụt hẫng.

 

Tần Liệt phơi bày gần như bộ con cô, thế mà cô mở lời từ để trình bày sự thật.

 

“Anh Tần.” Cô khẽ gọi, nghiến răng, nhắm c.h.ặ.t mắt : “Em một...”

 

Hai từ " gian" gần như thoát khỏi môi thì cổ họng cô như một lực vô hình nào đó siết c.h.ặ.t. Cô cố gắng tiếp, nhưng âm thanh thể nào phát .

 

Hứa Chi Miểu trợn tròn mắt, há miệng thử vài nhưng đều vô ích. Cứ mỗi khi cô định đề cập đến " gian", cổ họng cô như khóa cứng, mất khả năng phát âm.

 

Sao thế ? Tại thể ?

 

Cô bắt đầu hoảng loạn, mồ hôi lấm tấm trán, đưa tay sờ lên cổ họng và ho nhẹ hai tiếng. Tần Liệt lập tức tỏ lo lắng, gọi lớn: “Miểu Miểu!”

 

Chưa kịp để cô trả lời, nhanh ch.óng vòng tay ôm ngang eo cô, đặt cô lên một phiến đá bằng phẳng để hai thể đối diện ở cùng một tầm mắt.

 

“Sao thế? Không khỏe ?” Những ngón tay thô ráp của ân cần lướt nhẹ gò má cô, như một hành động xoa dịu.

 

Hứa Chi Miểu hít thở chậm rãi, lắc đầu: “Em .”

 

Cô từng nghĩ, nếu thể lấy đồ vật từ gian sử dụng, thì việc sự tồn tại của nó chắc chắn cũng là vấn đề lớn.

 

tình hình hiện tại vẻ khác biệt. Có lẽ gian hoạt động ngược quy luật tự nhiên, và cơ chế tự bảo vệ của nó ngăn cản cô tùy tiện tiết lộ bí mật .

 

Tần Liệt khẽ vỗ nhẹ lưng cô, vẫn yên tâm: “Thật sự chứ? Lúc nãy trông em vẻ khó chịu lắm.”

 

Đôi mắt đen láy của cô ánh lên vẻ ngấn nước, cô nữa lắc đầu: “Thật mà.”

 

Mũi cô đỏ ửng, giọng cô nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: “Anh Tần, xin . Em nên mở lời với như thế nào.”

 

Tần Liệt thở phào nhẹ nhõm, khẽ gọi tên cô: “Miểu Miểu.”

 

Thấy cô sang, trầm giọng gọi một nữa. Vốn là luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng giọng điệu lúc dịu dàng đến bất ngờ: “Đào lấy từ núi, đúng ?”

 

 

Loading...