Lại thấy “ông thần tài” gọi cô bé Hứa Chi Miểu là “Miểu Miểu”, hóa hai là một nhà!
Tần Liệt định vươn tay vuốt mấy lọn tóc rối bám mặt cô gái lúc nãy, nhưng cô nghiêng né tránh, nhỏ giọng nhắc nhở: “Vẫn còn ở đây.”
Cô ngượng ngùng, thấy Nhị Bá đang , nên sang giới thiệu với : “Anh Nhị Bá, đây là chồng em, Tần Liệt.”
Sau đó cô sang giới thiệu với Tần Liệt: “Tần Liệt, đây là Nhị Bá. Trước giờ em đều bán hàng thông qua , là bụng.”
Tần Liệt Hứa Chi Miểu rõ ràng đang nghiêng về phía , trong lòng hiểu cảm thấy vô cùng vui vẻ, khẽ gật đầu: “Ừ, .”
Thì , con gà rừng căn bản là đem tặng cho ai đó, mà là do vợ đem chợ đen để tiêu thụ.
Cô gái nhỏ bé , dáng thì mảnh khảnh, nhưng gan lớn đến . Đã sớm bắt đầu tự kinh doanh trong khu chợ đen...
Lời của Tần Liệt khiến Hứa Chi Miểu suy ngẫm một lát. Ý là, quen Nhị Bá ? đó trọng tâm vấn đề.
Bên cạnh bức tường cũ phủ một lớp bụi xám, Hứa Chi Miểu kéo Tần Liệt lùi sang một bên, sang trao đổi với Nhị Bá về công việc chính: “Tạm thời em thịt xay sốt nấm. Về thời điểm hàng mới, em cũng chắc chắn . Hôm nay em mang theo ít đào hộp tới, Nhị Bá xem thử giá cả thế nào.”
Chưa kịp để cô đưa tay , Tần Liệt lấy từ trong túi một hộp đào đưa cho Nhị Bá.
“Ối chà, em gái, em còn cả món nữa .”
Nhị Bá còn kịp tiếc nuối vì thịt xay sốt nấm thì tin tức về đào hộp khiến phấn khích.
Trong thời đại , đồ hộp là mặt hàng cực kỳ khan hiếm. Tại các cửa hàng mậu dịch, một hộp đào giá một tệ rưỡi, mỗi nhập hàng đều tranh mua sạch sẽ. Bất cứ nhà nào thăm , bệnh viện, cần biếu tặng, đều xách theo vài hộp để giữ thể diện.
Nhìn hộp đào tay, Nhị Bá thấy nó còn giữ vẻ tươi mới hơn cả hàng trong cửa hàng nhà nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-111.html.]
Hứa Chi Miểu lên tiếng giải thích: “Cái là để nếm thử , xem chất lượng thế nào nhé.”
Nghe xong, Nhị Bá thể chờ đợi thêm, vội vàng mở nắp. Vì thìa, trực tiếp đưa miệng chai để uống.
Nước trong hộp ngọt lịm, những miếng đào bên trong thì dày dặn, hương vị đậm đà, thanh khiết mà hề gây cảm giác ngấy, ngon hơn hẳn so với hàng ngoài chợ!
Chưa kịp nuốt hết miếng đào trong miệng, vội vã : “Em gái, em bao nhiêu, lấy hết!”
Hứa Chi Miểu tính toán nhanh: “Hộp thì em thể tự , nhưng em thiếu chai lọ. Nếu giúp em tìm nguồn chai lọ, em cam đoan ít nhất thể sản xuất vài trăm hộp. Ngoài đào hộp, em còn các loại khác nữa.”
Nhị Bá hề do dự, đập tay lên n.g.ự.c cam đoan: “Chỉ cần em nguồn hàng, chai lọ cứ để lo liệu. Chiều nay sẽ mang tới cho em. Hộp nào là lấy hộp đó!”
Cuối cùng, họ đạt thỏa thuận bán đào hộp với giá tám hào mỗi hộp, còn các loại khác sẽ thương lượng giá khi sản phẩm mẫu.
Hứa Chi Miểu nhẩm tính, vì chai lọ lo, mà nguyên liệu trong gian của cô còn dồi dào. Một mẻ sản xuất thể cho vài trăm hộp, trừ chi phí, lợi nhuận thu về vẫn khả quan.
“Vậy thống nhất như , khi nào xong em sẽ mang tới cho .” Cô mỉm .
Tần Liệt im lặng lắng trọn vẹn cuộc trao đổi giữa hai , hề thắc mắc về nguồn gốc nguyên liệu đồ hộp của Hứa Chi Miểu. Đợi đến khi câu chuyện gần đến hồi kết, mới trầm giọng với Nhị Bá: “Chợ đen còn an nữa, việc giao hàng ở đây cũng quá dễ chú ý. Thôi thì, từ nay về , chúng sẽ hẹn gặp ở khu vực ven rừng phía đông thị trấn. Thời gian giao hàng thật sớm, trễ. Tín hiệu là huýt sáo, ba tiếng dài nối tiếp một tiếng ngắn.”
Nhị Bá đập tay lên trán, hề hề: “Ôi trời, cái đầu óc của đúng là tệ thật, suýt chút nữa quên mất chuyện quan trọng . Được , thần tài, , Tần, thì chúng .”
Hứa Chi Miểu nghiêng đầu Tần Liệt, thầm nghĩ, đàn ông mà cẩn trọng đến thế, bảo việc ăn của càng ngày càng phát đạt, đến mức trở thành giàu nhất vùng.
Vì thời gian eo hẹp, hai nán thị trấn lâu. Hứa Chi Miểu vốn định mua thêm ít đường và thịt heo, nhưng Tần Liệt đạp xe đưa cô theo hướng ngược .