“Anh cả, là đừng hỏi nữa !”
Minh Hàm nhắc chuyện ngày hôm qua.
Nghe , sắc mặt Minh Duệ đổi một cách khó nhận , đó chuyển ánh mắt sang Minh Vi:
“Lạc Minh Vi, em .”
“Em… nhất định ?”
Minh Vi chút do dự.
“Em thấy ?”
Minh Duệ Minh Vi chớp mắt.
“Vậy em đừng giận nhé.”
Nghe Minh Vi , tim Minh Duệ thắt , nhưng vẫn gật đầu, :
“Anh cả giận, em .”
Minh Vi “ồ” một tiếng, cô liếc hai Minh Hàm một cái, đó đem tin đồn lan truyền trong khối lớp 8 ngày hôm qua kể cho Minh Duệ , đồng thời cũng luôn kết cục, tức là Lạc Yến Thanh đến trường những gì, và kết quả xử lý của lãnh đạo khối Trung học đối với Hàn Thiến.
Nghe cô kể xong, khóe miệng Minh Duệ mím c.h.ặ.t, ánh mắt lạnh lẽo, khắp tỏa lạnh.
“Anh cả…”
Thấy Minh Duệ nửa ngày lên tiếng, Minh Vi và Minh Hàm hẹn mà cùng gọi một tiếng.
Hồi lâu , kìm nén cơn giận ngập tràn, Minh Duệ hỏi:
“Nữ sinh đó hôm nay đến trường học ?”
“Không ạ.”
Minh Hàm và Minh Vi cùng lắc đầu, Minh Vi :
“Lúc tan học buổi trưa, thầy Dương gọi em và hai , nhà Hàn Thiến xong thủ tục chuyển trường .”
“Bà Phùng hôm qua xuất hiện ?”
Nếu sinh họ, thì nữ sinh tên Hàn Thiến đó thể năm bảy lượt bôi nhọ thanh danh của Lạc Minh Hàm và Lạc Minh Vi ở trường ?
Khoảnh khắc , Minh Duệ hận thể khiến và Minh Hàm, Minh Vi như Phùng Lộ.
Minh Vi lắc đầu.
Minh Duệ:
“Hôm nay thì ?”
Minh Vi tiếp tục lắc đầu, cô :
“Hôm qua là bà nội của Hàn Thiến đến trường, hôm nay là bố của Hàn Thiến.”
Bình cảm xúc, Minh Duệ mở lời:
“Dân bố cả khối lớp 8 như , lãnh đạo khối của hai đứa cũng đưa kết quả xử lý, hai đứa đừng nghĩ đến chuyện hôm qua nữa, tránh xao nhãng ảnh hưởng đến việc học tập.”
“Bố em và Lạc Minh Vi là con của bố, thì chúng em chính là con của bố, bất kể ai lôi chuyện thế của em và Lạc Minh Vi , em cũng sẽ quan tâm.”
Ánh mắt Minh Hàm kiên định, thái độ rõ ràng.
“Em cũng .”
Vâng, cô tin đồn đó hẳn là tin đồn, cô và hai con ruột của bố, mà là con của và đàn ông họ Hàn , nhưng thì chứ?
Trong lòng cô, cha chỉ một, tên là Lạc Yến Thanh, và cũng chỉ một, tên là Khương Lê.
Những khác, chẳng quan hệ gì với cô hết!
“Nghĩ như là đúng !”
Xoa đầu Minh Hàm và Minh Vi, khóe miệng Minh Duệ khẽ nhếch lên một nụ nhạt:
“Đi thôi, về nhanh là khi ngoài tìm chúng đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-993.html.]
Ba em băng qua đường, đại viện, Minh Hàm cả Minh Duệ, :
“Em cứ tưởng lúc tan học buổi trưa, hoặc là bữa trưa đường đến trường sẽ hỏi em và Lạc Minh Vi chứ!”
“Thời gian từ lúc tan học trưa đến lúc học chiều gấp thế nào em còn ?”
Minh Duệ Minh Hàm, :
“Để tránh học muộn, cũng như ảnh hưởng đến tâm trạng giảng buổi chiều của hai đứa, nhịn mãi đến tận bây giờ đấy.”
Minh Vi:
“Anh cả vất vả .”
Nói xong, cô thè lưỡi một cái.
Minh Hàm khẽ.
“Có gì đáng ?”
Liếc Minh Hàm một cái, Minh Duệ :
“Từ nay về lời hành động vững trọng hơn, đừng động nắm đ-ấm với bạn học nữa,” Ánh mắt dời sang Minh Vi:
“Lời chỉ cho một hai em , hiểu ?”
Minh Vi lập tức ngoan ngoãn, gật đầu đáp:
“Biết ạ, em sẽ nhịn, đợi đến lúc thể nhịn nữa mới tay.
cả ơi, hôm qua em tay, thật sự là vì thể tiếp tục giả rùa rụt cổ nữa, mới động thủ đ-ánh nh-au với đấy.”
“Bố chúng em sai.”
Minh Hàm vẻ thản nhiên một câu.
“…”
Minh Duệ ngẩn , một hồi lâu mới định thần :
“Vậy thì lời bố, lúc thể nhịn nữa thì dùng vũ lực, nếu khó tránh khỏi coi thường, là huyết tính.
Tuy nhiên, lúc động thủ nắm bắt chừng mực, điểm đặc biệt quan trọng!”
“Em mà.”
Minh Hàm gật đầu:
“Em sẽ để khác cơ hội ăn vạ em, rước phiền phức về cho bố .”
Minh Vi lúc :
“Anh cả ơi, em và hai thông minh lắm, đừng coi chúng em như cái lũ nhóc tì Đoàn Tử.”
“Lời mà em cũng nỡ ?”
Minh Duệ Minh Vi một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp, nhận ánh mắt của , nghĩ đến những lời , má Minh Vi nóng bừng lên:
“Thôi , nếu vì lớn hơn Đoàn T.ử chúng nó hơn mười tuổi, em đúng là chẳng tư cách gì để so bì với những đứa em thiên tài của cả.”
“Biết thế là .”
Em tư, em năm và em gái nhỏ tuy đầy ba tuổi rưỡi, nhưng bộ não của chúng thì những chị như họ thể dùng để so sánh ?
Bởi vì thông minh và thiên tài một cách nhất định.
Cứ ví dụ như và em hai, em ba, họ chẳng ngốc chút nào, thậm chí thể gọi là đầu óc thông minh, nếu thành tích học tập của cả ba cũng từ nhỏ đến lớn cơ bản đều chiếm giữ vị trí thứ nhất, thứ hai của khối.
lúc ba tuổi rưỡi, khi đó họ đang gì?
Ngoan ngoãn nhà trẻ, cuối tuần và kỳ nghỉ đông hè theo học thủ công, học vẽ chì, ngược Đoàn Tử, Thang Viên và Quả Quả, đầy một tuổi bắt đầu nhận chữ, một tuổi thì giống như miếng bọt biển thấm nước, chỉ cần dạy cho chúng cái gì, chúng đảm bảo học một là ngay.
Hơn nữa học một cách chẳng tốn chút công sức nào!
Minh Duệ tự nhận, bản lĩnh như ba đứa em nhỏ trong nhà.
Vì thế, khi Minh Vi cô giống như lũ nhóc tì Đoàn Tử, Minh Duệ nhịn mà tung một câu như .