Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 978

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:18:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ ơi, còn bao lâu nữa bọn Đoàn T.ử mới tan học ạ?”

 

Minh Vi bất chợt hỏi.

 

“Chưa đầy mười lăm phút nữa.”

 

Liếc đồng hồ tay, Khương Lê trả lời Minh Vi một câu.

 

“Vậy con xếp hàng cùng hai luôn.”

 

Không đợi Khương Lê kịp đáp lời, Minh Vi chạy về phía Minh Hàm.

 

“Thời gian trôi nhanh thật đấy!”

 

Khương Lê bóng lưng cặp song sinh, cảm thán:

 

“Hồi đầu mới gặp Hàm Hàm và Vi Vi, hai đứa nó còn lớn bằng Đoàn Tử, Thang Viên và Quả Quả bây giờ .

 

Thấm thoát mười một, mười hai năm trôi qua, hai đứa nhỏ đều trưởng thành thành thiếu niên .

 

Em cứ tụi nó như , từ tận đáy lòng thấy tự hào vô cùng, xem chuyện nhỉ?”

 

Chương 1243 Ừ, các con thật tuyệt vời!

 

“Đó là cảm giác thành tựu.”

 

Lạc Yến Thanh Minh Hàm, Minh Vi, ánh mắt từ đầu đến cuối luôn dừng Khương Lê, trong đôi mắt sâu thẳm tràn ngập sự dịu dàng và sủng ái:

 

“Nhờ sự hy sinh của em mới sự trưởng thành của tụi nó ngày hôm nay.”

 

“Anh đây là đang khen em ?”

 

Khương Lê nhướng nhướng mày, đó giả vờ vui:

 

cái ‘cảm giác thành tựu’ mà em thấy cứ như em đang đòi công lao với .”

 

“Công lao vốn dĩ là của em, cần em đòi, trong lòng rõ ràng.”

 

Giọng thanh lãnh vô cùng dịu dàng:

 

“Nếu em, ba em Lạc Minh Duệ hiện giờ sẽ , và cũng sẽ ba đứa con là Lạc Minh Đình và hai đứa nhỏ .”

 

Ngừng một chút, Lạc Yến Thanh tiến gần Khương Lê thêm một chút, hạ thấp giọng :

 

“Trong nhà công lao của em là lớn nhất.

 

Đương nhiên, công lao của bố em cũng luôn ghi nhớ trong lòng.”

 

“Thật ?”

 

Khương Lê chút buồn :

 

“Công lao của em thì cần để tâm quá , nhưng đối với bố em, định báo đáp thế nào?”

 

“Anh sẽ dưỡng lão cho bố .”

 

Lạc Yến Thanh thốt ngay lập tức, cần suy nghĩ.

 

“Anh chắc chắn các trai của em sẽ đồng ý chứ?

 

Hơn nữa, bố em còn đứa con gái là em đây mà, họ cần – một con rể dưỡng lão ?”

 

Nhìn đàn ông, Khương Lê đầy vẻ hứng thú, chờ đợi lên tiếng.

 

“Một con rể bằng nửa con trai.

 

Anh sẽ cùng em dưỡng lão cho bố .

 

Còn các cứ mặc kệ họ bận việc của họ , cần lo lắng chuyện dưỡng lão cho bố .”

 

Lời tuyệt đối phát từ tận đáy lòng Lạc Yến Thanh.

 

Nghe , Khương Lê :

 

“Bố em mà tấm lòng của chắc chắn sẽ vui.

 

các trai em tám phần mười sẽ tìm để ‘ chuyện hẳn hoi’ đấy!”

 

tận năm ông trai mà, hơn nữa hiện tại ai nấy đều cực kỳ thành đạt.

 

Nếu em rể quý hóa vượt mặt họ để tận hiếu mặt bố , trăm phần trăm là ông nào ông nấy cũng sẽ trợn mắt lên mà đòi lý lẽ với cái mặt cô cho xem.

 

Tuy nhiên, cô là con gái của bố , việc tận hiếu cho cha cô cũng bàn cãi.

 

Đã Lạc Yến Thanh lòng thì việc dưỡng lão cho bố cứ để vợ chồng cô lo !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-978.html.]

cô cũng thích bố ở bên cạnh, kể bố hy sinh nhiều cho cô và cho gia đình hiện tại của cô, họ xứng đáng hưởng phúc từ đứa con gái !

 

“Không sợ.”

 

Lạc Yến Thanh khóe miệng ngậm :

 

“Các đều là những thấu tình đạt lý, sẽ .”

 

“Vậy em cứ chờ xem nhé.

 

Lát nữa nhỡ các vây đ-ánh , em sẽ giúp đỡ đấy nhé~”

 

Khương Lê dịu dàng , cố ý kéo dài âm cuối để trêu chọc Lạc Yến Thanh.

 

“Em yên tâm , chắc chắn sẽ .”

 

Trong đôi mắt đen láy thoáng qua một vệt bất lực, Lạc Yến Thanh khẽ lắc đầu.

 

Hai vợ chồng cứ thế trò chuyện vu vơ, thời gian trôi qua chớp mắt đến lúc tiếng chuông tan học của trường mẫu giáo vang lên.

 

Rất nhanh đó, khắp trường mẫu giáo vang lên tiếng vui vẻ của các bạn nhỏ.

 

“Tụi Đoàn T.ử nhớ lắm đấy, đặc biệt là cô con gái nhỏ của .

 

Cứ mỗi từ ngày đầu tiên viện nghiên cứu là con bé bắt đầu nhớ thời gian tới về.

 

Trước khi ngủ còn hướng trung một câu chúc bố ngủ ngon, bảo Quả Quả nhớ bố lắm!”

 

Khương Lê , chút bất mãn lườm đàn ông một cái:

 

“Anh xem con gái nhỏ quý mến đến thế nhỉ?”

 

Nào ngờ, Lạc Yến Thanh tiếp lời đó mà khẽ khàng :

 

“Anh quý em nhất.”

 

Ngay lập tức, gò má Khương Lê nóng bừng:

 

“Đang ở ngoài đường đấy, thể đắn một chút ?”

 

“Em gì cơ?”

 

Lạc Yến Thanh đầy vẻ vô tội, nhưng trong lòng nhịn mà bật .

 

Anh sự thật mà, còn một cách vô cùng nghiêm túc, chẳng chỗ nào là đắn cả.

 

“Ghét thật!”

 

Lườm đàn ông một cái, Khương Lê mím môi nữa.

 

Cô hướng tầm mắt về phía Minh Hàm, Minh Vi, liền thấy Minh Vi đang vẫy tay với .

 

Mỉm gật đầu, Khương Lê sải bước tới, nhưng rằng Lạc Yến Thanh vẫn bám sát theo .

 

Minh Vi thấy , chọc chọc lưng Minh Hàm, nhỏ:

 

“Anh hai kìa, bố theo đó, đây gọi là phu xướng phụ tùy nhỉ.”

 

Minh Hàm theo hướng Minh Vi chỉ, chẳng thấy lạ lẫm chút nào.

 

“Bố bao giờ mà căng thẳng vì em còn .”

 

Phu xướng phụ tùy, ở chỗ bố là chuyện quá đỗi bình thường!

 

Ngay khi Minh Hàm dứt lời, cánh cửa nhỏ cổng sắt của trường mẫu giáo từ từ mở .

 

Các bạn nhỏ lớp Nhỡ (1) xếp thành hàng, cô giáo dẫn tới ngay ngắn.

 

Tiểu Quả Quả ở vị trí đầu tiên, phía là Thang Viên và Đoàn Tử.

 

Vừa thấy cô em gái nhỏ nhà , Minh Hàm và Minh Vi đồng loạt trợn tròn mắt.

 

À thì, thể khoảnh khắc ba đứa nhỏ xuất hiện ở cổng trường, bất kỳ phụ nào đang đón con mà thể thấy Quả Quả cùng Đoàn Tử, Thang Viên đều khỏi kinh ngạc, mắt chữ O miệng chữ A.

 

Đặc biệt là khoảnh khắc thấy Quả Quả, ai nấy đều cảm thấy đứa nhỏ vốn xinh , hôm nay càng đến lạ lùng.

 

Chiếc váy thêu màu tím nhạt mặc , tuy kiểu dáng đơn giản nhưng toát lên vẻ trang nhã khác biệt.

 

Chất liệu vải qua là tinh xảo, mềm mại, xước da, mặc lên chắc hẳn thoải mái.

 

Mà nhan sắc cực phẩm của cô bé sự tôn xưng của chiếc váy mang phong cách cổ điển, khiến cả linh động, đến tưởng, cứ như một tiểu tiên đồng sống động hạ phàm .

 

Trên đầu cô bé b.úi tóc củ tỏi, buộc bằng dải ruy băng màu tím nhạt, dùng một cây trâm ngọc hoa lan cực kỳ tinh xảo đính tua rua cài lên.

 

Gió thổi qua, tua rua và dải lụa khẽ lay động, càng tăng thêm vài phần vẻ linh hoạt cho đứa nhỏ.

 

 

Loading...