Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 974

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:18:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

một câu nhé, về mặt y học, con cái giống cha là chuyện hết sức bình thường.

 

Ví dụ như đứa trẻ càng lớn càng giống , đứa giống ông bà nội, đứa giống ông bà ngoại, đứa giống cô dì, chú bác...

 

Thậm chí đứa khi lớn lên ngoài, trông giống hệt một xa lạ hề quen .

 

Thế nên, chúng đừng vì thấy bạn học xung quanh trông giống nhà mà .”

 

, ủng hộ Khương Lê.”

 

“Chú nhỏ nhà học y, từng với rằng gen của con huyền diệu.

 

Di truyền ngoại hình liên quan đến gen của cha , sâu xa hơn, gen của cha liên quan đến ông bà...

 

Tóm , càng tìm hiểu sâu, thấy gen đúng là thứ cực kỳ thần bí.”

 

từng Lạc Minh Hàm em trai em gái trông như tiểu tiên đồng, còn hai đứa em trai chẳng khác nào phiên bản thu nhỏ của bố , em gái út là phiên bản thu nhỏ của .

 

Hôm nay thấy bố của Lạc Minh Hàm , nôn nóng gặp mấy đứa nhỏ do cô giáo Lê sinh quá.”

 

……

 

Giờ chơi, các học sinh tụ tập bàn tán về Lạc Yến Thanh và Minh Hàm, Minh Vi, kéo theo đó là bàn luận về Khương Lê – cô giáo Lê của ngày xưa.

 

Qua những cuộc trò chuyện , khó để nhận các học sinh khối lớp 8 bắt đầu khinh thường những lời đồn thổi về thế của Minh Hàm và Minh Vi, cho rằng chỉ kẻ ngốc mới tin những lời đó.

 

Về việc , Lạc Yến Thanh , Minh Hàm và Minh Vi đương nhiên cũng .

 

Lúc , hai em đang xe, chẳng ai câu nào, trong lòng chút lo lắng lát nữa về đến nhà ở Đại học Thủy Mộc, bố và liệu phê bình việc hôm nay họ bốc đồng đ-ánh bạn học .

 

“Anh hai, bố đang giận ?”

 

“Anh .”

 

“Hay là chuyện với bố .”

 

“Sao em ?”

 

Minh Vi và Minh Hàm dùng ánh mắt giao lưu, hai đứa thỉnh thoảng lén Lạc Yến Thanh một cách cẩn thận.

 

“Em...”

 

Ánh mắt thoáng qua vẻ do dự, Minh Vi lấy hết can đảm, cuối cùng cũng mở lời với Lạc Yến Thanh:

 

“Bố ơi, bố đang giận ạ?”

 

Chương 1242 Thế con còn do dự điều gì?

 

Lạc Yến Thanh , đầu tiên là sững , đó lắc đầu:

 

“Không .”

 

Tay cầm vô lăng, mắt thẳng phía , Lạc Yến Thanh tiện miệng hỏi:

 

“Các con sai việc gì ?”

 

“Con .”

 

Khóe môi Minh Vi mím nhẹ, giọng run:

 

“Bố ơi, kể từ đ-ánh bạn, đây thứ hai con tay.

 

Tuy là lý do, nhưng cả hai đều là con chủ động đ-ánh .”

 

Minh Hàm lúc lên tiếng:

 

“Con thấy sai.”

 

“Ừm.”

 

Lạc Yến Thanh đáp lời của Minh Hàm, đó hướng về phía Minh Vi mà :

 

“Lạc Minh Vi, bố hỏi con sai việc gì , con , điều chứng tỏ trong lòng con tự mặc định , đúng ?”

 

Minh Vi im lặng hồi lâu, lý nhí :

 

“Mẹ từng bảo gặp chuyện bốc đồng, chủ động đ-ánh khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-974.html.]

 

“Thế con còn do dự điều gì?”

 

Lạc Yến Thanh khẽ nhíu mày.

 

“Con... con tay vì bọn họ năng quá khó , con thể nhịn .”

 

Nói câu , Minh Vi cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.

 

Nghe xong, Lạc Yến Thanh một tay điều khiển vô lăng, ngón trỏ tay gõ nhẹ lên đó, :

 

“Đã như , con gì chứ?”

 

“Bố...”

 

Mắt Minh Vi sáng lên, trân trân Lạc Yến Thanh:

 

“Ý bố là con đ-ánh họ sai, ạ?”

 

Lạc Yến Thanh trả lời trực tiếp, nhàn nhạt :

 

“Nếu là bố, bố cũng sẽ tay.”

 

Bị là con hoang do ngoại tình sinh , nếu chuyện mà còn nhịn thì trong mắt , thế thì hèn nhát quá .

 

Đặc biệt là đối với con trai, tay đ-ấm đối phương một trận thì đúng là thiếu huyết tính!

 

Tuy nhiên, Lạc Minh Hàm .

 

mà... nhưng mà nếu chuyện hôm nay, chắc sẽ giận mất...”

 

Biết Lạc Yến Thanh giận, Minh Vi đương nhiên thấy vui, nhưng nghĩ đến thái độ của mẫu đại nhân đối với việc hôm nay cô tay, Minh Vi nhất thời cảm thấy luống cuống:

 

“Con vui.”

 

“Con hiểu con ?”

 

Không đợi Minh Vi lên tiếng, Lạc Yến Thanh :

 

“Mẹ con nay vốn bảo vệ nhà, còn phân rõ thị phi.

 

bảo các con ở ngoài tùy tiện tay với khác là tùy tình hình.

 

Chuyện cưỡi lên cổ lên đầu thế , nếu còn nhịn để đối phương sỉ nhục thì trong mắt con, đó tuyệt đối là hành động của kẻ ngu xuẩn.”

 

“Bố!

 

Lát nữa gặp , chúng con cần thật ?”

 

Trải qua chuyện hôm nay, Minh Hàm giống như trưởng thành trong nháy mắt.

 

Cách xưng hô của với Lạc Yến Thanh và Khương Lê đột nhiên còn dùng từ lặp (bố bố ) nữa, cả trở nên trầm hơn hẳn.

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Hai đứa tự xem, chắc chắn giấu ?”

 

Một đứa nửa mặt vết cào móng tay rõ mồn một, một đứa khóe miệng thâm tím, một bên mắt biến thành mắt gấu trúc, quần áo nhăn nhúm, bất kỳ ai liếc mắt một cái cũng đ-ánh nh-au xong.

 

Mà với nhãn lực và khả năng quan sát của cô gái nhỏ nhà , chẳng cần hai đứa ghế gì, cô cũng thể đoán tám chín phần mười sự việc.

 

Thực tế, đúng như những gì Lạc Yến Thanh đang nghĩ lúc .

 

Vừa mới lái xe cổng viện, thấy Minh Hàm và Minh Vi từ xe bước xuống, Khương Lê lập tức nhíu mày:

 

“Đ-ánh nh-au với bạn học ?

 

Lại là cái bạn Hàn Thiến bậy nên hai đứa nhịn , hai em cùng xông giằng co với ?”

 

Minh Hàm và Minh Vi cúi đầu phòng khách, hai đứa thành hàng lời nào.

 

“Khá lắm, hai đ-ánh một mà còn thương thế , đây là bại tay ?”

 

Thực chất Khương Lê cố ý .

 

Cô hiểu rõ hai đứa nhỏ Minh Hàm, Minh Vi – chính xác hơn là cô hiểu rõ những đứa trẻ nuôi nấng đều hạng chịu thiệt, nhưng lúc thấy hai đứa thương, tránh khỏi chút xót ruột, nhịn mà mỉa mai một câu.

 

 

Loading...