Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 960
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:18:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng ạ."
Khương Lê đáp một tiếng....
Gần sập tối, Khương Lê lái xe đưa La Ân đến đại viện nơi ông bà cụ nhà họ La ở.
Kể từ khi công tác của ông cụ La và bà cụ Lý điều từ Thượng Hải về Bắc Kinh, mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, hai ông bà cụ đều về ở trong căn nhà của ông cụ La tại một đại viện nào đó.
Căn nhà giống hệt căn ở Thượng Hải, là một ngôi nhà nhỏ hai tầng bằng gạch đỏ.
Cửa nẻo riêng biệt, một sân rộng.
“Sắp khai giảng , đừng quên giở sách giáo khoa năm học mới xem qua, coi như là chuẩn bài ."
Giao La Ân tận tay ông cụ La và bà cụ Lý, khi rời , Khương Lê xoa xoa đỉnh đầu La Ân, cô :
“Chúng coi như là chuẩn tâm thế sớm cho kỳ nghỉ hè , vấn đề gì ?"
“Không ạ.
Anh hai đưa cho con sách giáo khoa tiểu học từng dùng , con đang xem đây ạ."
La Ân lắc đầu, ngoan ngoãn đáp lời Khương Lê.
“Vậy thì , Tiểu Ân nhà giỏi nhất mà!"
Khen ngợi bé một câu, Khương Lê chào tạm biệt ông cụ La, bà cụ Lý và Tiêu Thận, lên xe, thoắt cái xa.
, Tiêu Thận đang phía ông cụ La và bà cụ Lý.
Nói cũng , từ khoảnh khắc La Ân là con của và La Tuyết, Tiêu Thận coi nhà họ La như nhà của , bốn mùa quanh năm về cơ bản đều ở cùng hai ông bà cụ nhà họ La.
Mặc dù ông cụ La và bà cụ Lý phản đối, ít như hợp lẽ, nhưng Tiêu Thận quyết chí, kiên trì ở cùng hai ông bà cụ nhà họ La, rằng La Tuyết tận hiếu, đồng thời thuận tiện chăm sóc La Ân.
Còn về lời tiếng của ngoài, Tiêu Thận để tâm, ngày thường nên gì thì nấy, thời gian lâu dần, những kẻ thấy vô vị cũng còn “vo ve" nữa.
“Ông bà nội, xe của đồng chí Khương mất hút , chúng nhà thôi."
Tiêu Thận tự nhiên dắt bàn tay nhỏ của La Ân, gọi hai ông bà cụ cổng sân.
Hai già gật đầu.
“Sao con đột nhiên về thế?"
Bước phòng khách, bà cụ Lý hỏi La Ân.
“Sắp khai giảng , con về ở với ông bà cố, ở với chú Tiêu ạ."
Về thế của La Ân, bà cụ Lý và ông cụ La vốn định đợi chắt trai trưởng thành mới cho , nhưng những gì Tiêu Thận mấy năm qua, hai đều thấu.
Mà lòng đều bằng thịt cả, mặc dù ông cụ La và bà cụ Lý vẫn còn chút lấn cấn với Tiêu Thận vì chuyện xảy với La Tuyết năm xưa, nhưng họ hiểu rõ chuyện đó thể trách Tiêu Thận .
, Tiêu Thận uống r-ượu, tỉnh táo cho lắm, nhưng đó là bắt nguồn từ ngày hôm đó đối với Tiêu Thận đặc biệt, là ngày giỗ của vợ quá cố của .
Mà La Tuyết thầm yêu Tiêu Thận, khi Tiêu Thận giữ cô , rõ ràng đối phương đang gọi tên vợ quá cố nhưng cô đ-âm lao theo lao...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-960.html.]
Sau đó sợ ông bà ở nhà nổi giận, nên cứng đầu giấu nhẹm chuyện giữa cô và Tiêu Thận, và liên tục ép buộc Tiêu Thận giúp đỡ che giấu, còn gì mà cứ coi như giữa hai từng xảy chuyện gì.
Cộng thêm việc gia đình gặp chuyện đó, dẫn đến vận mệnh của La Tuyết xuất hiện sai lệch, tuổi đời còn trẻ còn nữa.
Ông cụ La và bà cụ Lý hiểu những điều từ lời của Tiêu Thận và từ lá thư La Tuyết cho Tiêu Thận, họ thể vô lý mà đổ hết lầm lên đầu Tiêu Thận cho ?
Dựa điều , hơn một trong một năm gần đây, hai vạch trần phận của Tiêu Thận mặt La Ân, cho La Ân thực Tiêu Thận là cha ruột của .
Tuy nhiên, nào cũng Tiêu Thận kịp thời ngăn cản.
Theo lời Tiêu Thận , cứ từ từ vội, đợi La Ân lớn thêm chút nữa quan hệ cha con giữa hai cũng muộn.
Dù thì cũng cùng sống chung một mái nhà mấy năm , “cha" chẳng qua cũng chỉ là một danh xưng, là một cha thì đợi , chứ bây giờ con trẻ còn nhỏ, đột ngột là cha của , điều đối với La Ân mà chắc là chuyện .
Mặc dù La Ân hiện nay là một học sinh tiểu học lớp ba, nhưng dù vẫn còn nhỏ, vả cặp cha Khương Lê và Lạc Yến Thanh , từ sinh hoạt đến học tập, kèm theo cả sự trưởng thành về tâm lý, họ đều quan tâm đến La Ân, thực sự tròn trách nhiệm của cha , và để La Ân cảm nhận tình phụ t.ử và tình mẫu t.ử thực sự, cũng như tình yêu thương giữa chị em.
Tóm , dù là Tiêu Thận, là ông cụ La và bà cụ Lý, đều cực kỳ cảm kích Khương Lê và Lạc Yến Thanh, cảm kích ông bà cụ Khương đại đội trưởng, cảm kích mỗi một nhà họ Khương.
Bởi vì chỉ cần là nhà họ Khương, thái độ đối xử với La Ân và đối xử với mấy em Minh Duệ gì khác biệt, coi La Ân như con cái nhà mà yêu thương, bảo vệ.
“Tiểu Ân thật hiểu chuyện!"
Tiêu Thận lời La Ân , xoa đầu con trai, khóe miệng nở một nụ nhàn nhạt.
Được khen ngợi, La Ân chút ngại ngùng, mím môi :
“Con học tập và các chị ạ."
Ông cụ La, bà cụ Lý và Tiêu Thận:
“..."
“Mẹ định ở với cụ Giang và ông nội Giang một thời gian, con liền nghĩ cả mùa hè con ở cùng , giờ sắp khai giảng , nhất định ở bên ông bà cố và chú Tiêu, nếu , lòng con sẽ thấy khó chịu, hơn nữa con đứa trẻ hư."
Nói đến đây, La Ân dừng một chút, bổ sung:
“Mẹ trẻ con lòng hiếu thảo ạ."
Ông cụ La và bà cụ Lý vô cùng an tâm, bà cụ Lý vẻ mặt hiền từ :
“Mẹ con đúng đấy, nhưng Tiểu Ân của chúng từ đến nay vẫn luôn hiếu thảo, bà cố và ông cố con, còn cả chú Tiêu của con nữa đều cả mà!"
Khẽ lắc đầu, mặt La Ân đỏ lên:
“Con vẫn đủ ạ, hai vì để chọc cho và ông bà ngoại vui, ở nhà còn cố ý giả bảo bối sống nữa, con thì ạ."
Nghe , ông cụ La nhịn mà bật thành tiếng:
“Tính tình của con vốn dĩ khác với hai con mà, hai con từ nhỏ cách bày trò , học theo thì trách con , chỉ thể bày trò hợp với con thôi."
Bên ngoài cửa sổ ánh trăng trong trẻo như nước, tiếng côn trùng kêu thỉnh thoảng vang lên trong bụi cỏ chân tường.
Tiêu Thận chiếc ghế cạnh giường La Ân, mỉm nhóc tỳ đang ngửa giường, đôi mắt mở to đang nghĩ gì, nhịn hỏi:
“Có thể cho chú Tiêu con đang nghĩ gì ?"