Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 942
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:17:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để em đưa nhé, đừng bảo lái xe qua đón nữa.”
“Không cần .”
“Tại ạ?
Em lái xe đưa chẳng lẽ thấy vui ?”
Ngước mắt lên, Khương Lê véo mũi đàn ông:
“Em cho một cơ hội để rút lời đấy.”
Lạc Yến Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô trong lòng bàn tay, :
“Anh em vất vả, vả dậy sớm như thế chắc chắn em sẽ ngủ đủ giấc, xót.”
“Thứ Bảy em tiết, về nhà thể ngủ bù mà.”
Khương Lê kiên trì, thấy đàn ông gì, cô nhịn lên tiếng:
“Anh cũng nghĩ xem, khi dậy sớm hai ba mươi phút, tài xế đón chẳng còn dậy sớm hơn ?
Người nếu ở ngay trong đại viện thì còn dễ , chứ nếu ở bên ngoài...”
Giọng Lạc Yến Thanh mang theo ý nhưng cũng lộ rõ vẻ bất lực, ngắt lời Khương Lê:
“Tiểu Vương ở ngay trong đại viện .”
Nghe , Khương Lê ngẩn , ngay đó “ồ” một tiếng.
Nhẹ nhàng vuốt ve má cô, Lạc Yến Thanh dịu giọng :
“Đó là công việc của Tiểu Vương, nếu em thấy Tiểu Vương lãnh đạo chúng phê bình, đồng thời còn trừ tiền thưởng thì cứ coi như gì.”
“Thôi , thôi , em rút lời .”
Những năm tháng bao nhiêu dùng tiền lương của một để nuôi cả một gia đình lớn, vì thế cho dù là một xu thì đó cũng là tiền, suy cho cùng một cân củ cải cũng chỉ một xu, một chiếc quẩy một chiếc bánh vừng lớn chỉ ba xu, cho nên trong lòng tiền thực sự giá trị, hận thể bẻ một xu đôi mà tiêu.
Khương Lê hòa nhập thời đại , đương nhiên đều dễ dàng gì, dựa điều đó cô sẽ tranh luận thêm với Lạc Yến Thanh nữa.
Hơn nữa trong lòng cô hiểu rõ, thực đàn ông nhiều hơn cả là xót cô, cô dậy sớm vất vả đường, cô trong chăn ấm áp ngủ thêm một lát.
“Ngoan!”
Hôn lên trán Khương Lê một cái, trong đôi mắt sâu thẳm như mực của Lạc Yến Thanh ngập tràn ý .
“Ghét thế!”
Nhéo nhẹ một cái phần thịt mềm bên hông đàn ông, Khương Lê nũng nịu:
“Không coi em như mấy đứa nhóc như đám Lạc Minh Đình nhé.”
Nghe , Lạc Yến Thanh thấp:
“Em là em bé của .”
“Anh cứ thế mãi thôi ?”
Khương Lê hừ một tiếng.
“Được , em là Lê Bảo, như là chứ?”
“Giáo sư Lạc, cứ nam thần cao lãnh cấm d.ụ.c của , em thích như hơn đấy!”
“Trước mặt em lạnh lùng nổi.”
“Dẻo miệng thật đấy.”
Khương Lê những lời đàn ông cho vui vẻ, cô nhịn mà bật thành tiếng, nhưng ngay đó cô tằng hắng một cái, nghiêm túc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-942.html.]
“Vậy bây giờ?
Em thực sự thích vẻ cao lãnh, lạ chớ gần của cơ!
Anh như cho em cảm giác quyến rũ đó!”
“Thế ...”
Lạc Yến Thanh mãi câu tiếp theo.
“Hết ?”
Khương Lê hỏi.
“Ừ, hết .”
Khóe miệng Lạc Yến Thanh nhếch lên một độ cong nhạt, lông mày ngập tràn ý :
“Ngoan, ngủ , sáng mai còn về trường, nếu dậy muộn đám Lạc Minh Đình nhà trẻ chắc chắn sẽ trễ mất.”
“Em thêm hai câu nữa ngủ.”
Khương Lê gối lên cánh tay đàn ông, ngửa mặt lên, cô :
“Đồng chí Văn vì chuyện gia đình mà phân tâm trong công việc ?”
“Tất nhiên là , nhưng cho đến hiện tại vẫn xảy sai sót gì.”
Đối với chuyện riêng nhà Văn Tư Viễn, Lạc Yến Thanh bao giờ nghĩ đến việc can thiệp, nhưng tiền đề là ảnh hưởng đến công việc, nếu sẽ đơn giản chỉ là tìm đối phương chuyện , mà sẽ trực tiếp đề nghị đổi vị trí công tác.
Một đàn ông cao lớn mà ngay cả chút chuyện trong nhà cũng xử lý thỏa, chuyện sớm muộn gì cũng kéo lùi công việc!
“Anh xem cái cô nào đó đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, ngày tháng yên sống, cứ dày vò đàn ông của , cô rốt cuộc là dây thần kinh nào đúng chỗ ?”
Thật sự chỉ vì ghen tị với cô nên mới gây hấn như ?
Khương Lê từng loáng thoáng trong điện thoại với chị dâu cả nhà họ Khương, Văn Tư Viễn từng thẳng thắn chi-a s-ẻ rằng Tô Mạn do ghen tị với cô, thành hễ hai vợ chồng cãi là luôn kéo một vô tội như cô mâu thuẫn của hai vợ chồng họ.
theo cách của Khương Lê, Tô Mạn thuần túy là đầu óc vấn đề, tự chui ngõ cụt, thế nào để sống cho ngày tháng của nhà , nâng cao bản về mặt, cứ nhất thiết lấy cô so sánh, thế là sự ghen tị nuốt chửng tư duy lý tính, bước sai một bước là sai cả dặm.
“Không rõ lắm.”
Dù cũng chỉ là một đàn bà điên, Lạc Yến Thanh cô gái nhỏ của vì một như mà phiền lòng, cho nên những chuyện liên quan đến Tô Mạn một chút cũng nhắc tới mặt Khương Lê.
“Thôi , chúng ngủ thôi, chúc ngủ ngon.”
Lấy tay che miệng ngáp một cái, Khương Lê gối lên gối của , khép mắt chuẩn chìm giấc ngủ.
“Không gối nữa ?”
Cánh tay bỏ trống, Lạc Yến Thanh hỏi.
“Em mà gối cả đêm chắc chắn sẽ khó chịu lắm.”
Khương Lê lơ mơ , Lạc Yến Thanh mỉm , khẽ chúc một câu ngủ ngon.
……
Hôm nay là thứ Tư, tiết dạy của Khương Lê buổi chiều.
Lúc gần bốn giờ, còn đầy hai phút nữa là nhà trẻ tan học, Lạc Yến Thanh xếp hàng phía một phụ lớp mầm (1), tĩnh lặng chờ cổng nhà trẻ mở .
Thời gian trôi qua, một tiếng “loảng xoảng” vang lên, cánh cửa nhỏ cổng sắt rào của nhà trẻ từ từ mở trong, tuy nhiên các phụ đang xếp hàng hề ùa về phía , cô giáo dẫn một hàng các bạn nhỏ đến gần cổng lớn, gọi tên từng bạn nhỏ, phụ đến đón bạn nhỏ đó, thấy là gương mặt quen thuộc tương ứng thì mới đưa bạn nhỏ gọi tên qua cánh cửa nhỏ đến tay phụ .
Ba đứa nhỏ Đoàn T.ử ở nhà trẻ giống như những sự tồn tại yêu chiều, dù là cô giáo các bạn nhỏ đều đặc biệt thích ba đứa, cảm thấy ba đứa chỉ xinh xắn vô cùng mà còn đặc biệt thông minh hiểu chuyện, sạch sẽ, còn chung sống thiện với các bạn, bao giờ nhè tranh giành đồ chơi với các bạn.
Nói cũng , việc ba đứa nhỏ xinh xắn, thông minh hiểu chuyện là sự thật, nhưng còn chuyện nhè tranh giành đồ chơi với các bạn thì trong mắt ba đứa nhỏ đó là trẻ con, là việc chúng thể .