Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 938

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:17:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cũng , ông cụ Phùng và mấy em Phùng Ngụy tuy ích kỷ thì ích kỷ thật, nhưng đầu óc vẫn còn đủ dùng, lấy đại cục trọng, điều họ và cần duy trì là gì.”

 

—— Lợi ích.

 

, về mặt nhân phẩm cho đến nay vẫn sụp đổ.

 

……

 

“Ba ơi, ba quên mất một việc ạ?”

 

Gần năm giờ chiều, Lạc Yến Thanh lái xe chở Đoàn T.ử và Thang Viên phía , ngay xe của là một chiếc xe nhập khẩu màu đen cùng mẫu, bên trong là Khương Lê, Quả Quả và Rowan.

 

Trẻ con đông, cộng thêm Khương Lê nên một chiếc xe chắc chắn hết, hơn nữa vì để đảm bảo an cho ba đứa nhỏ, xe đều lắp ghế an cho trẻ em.

 

Cần thêm là, sản nghiệp của nhà họ Giang ở nước ngoài cũng liên quan đến lĩnh vực sản xuất ô tô, tuy nhiên chỉ chiếm hơn 20% cổ phần, tham gia quyền điều hành, coi như là một khoản đầu tư của Giang Bác Nhã.

 

Còn Khương Lê, lúc ba đứa nhỏ tròn một tuổi, cô phát hiện ghế an cho trẻ em sản xuất ở nước ngoài an cho lắm, thế là cô liền vẽ loẹt xoẹt vài bản thiết kế đưa cho Giang Bác Nhã.

 

Không lâu , mẫu ghế an Khương Lê sản xuất , nghi ngờ gì nữa, một khoản phí thiết kế lớn chảy túi Khương Lê.

 

điểm quan trọng nhất là, khi đưa ba đứa nhỏ ngoài, chiếc ghế an do Khương Lê thiết kế, hệ an nâng cao nhiều.

 

Ví dụ như hiện tại, Khương Lê yên tâm để Đoàn T.ử và Thang Viên lên xe của Lạc Yến Thanh, còn cô cùng Quả Quả và Rowan chiếc xe phía , chính là vì chiếc ghế an xe khiến cô yên tâm.

 

“Việc gì?”

 

Lạc Yến Thanh mắt thẳng tình hình giao thông phía , tay cầm vô lăng tập trung lái xe, bất thình lình thấy giọng non nớt của Thang Viên, khỏi hỏi ngược nhóc con.

 

“Tối qua lúc ba đưa con với tư và em gái súc miệng, ba sáng nay sẽ trả lời tụi con, nhưng mà đến tận bây giờ ba vẫn cho tụi con nữa!”

 

Đôi mắt to tròn long lanh của Thang Viên trợn lên, phồng má Lạc Yến Thanh.

 

Dường như cảm giác, Lạc Yến Thanh cần đầu cũng biểu cảm của nhóc con lúc , nhịn mà nhếch môi:

 

“Ba và con bàn bạc xong , đợi các con sáu tuổi là thể lên lớp ba.”

 

Đoàn T.ử lời Lạc Yến Thanh xong thì suy nghĩ một chút, đợi em trai Thang Viên lên tiếng, mở lời :

 

“Qua sinh nhật năm tuổi, đến đầu tháng chín năm đó khai giảng, lúc đó tụi con gần năm tuổi rưỡi , cái với sáu tuổi cũng khác lắm.”

 

ạ, ba ơi, đúng cực kỳ luôn!”

 

Thang Viên hì hì, đồng thời vỗ tay kiểu hải cẩu, bày tỏ sự đồng tình với lời của trai Đoàn Tử.

 

Trong đáy mắt Lạc Yến Thanh xẹt qua một tia ý, cố ý trêu chọc hai nhóc con:

 

“Làm tròn thì vẫn là năm tuổi.”

 

“Tụi con sẽ tham gia kỳ thi nhảy lớp, nhảy thẳng từ lớp một lên lớp ba.”

 

Đoàn T.ử nghiêm mặt, thể nghiêm túc hơn.

 

Thang Viên gật đầu lia lịa:

 

“Con đồng ý, ba ơi, ba và ngăn cản tụi con tham gia thi nhảy lớp nhé!”

 

“Được, ngăn cản.”

 

Lạc Yến Thanh buồn bất lực lắc đầu.

 

Suốt dọc đường thuận buồm xuôi gió, xe chạy đến cổng đại viện, vặn gặp Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi học về.

 

Theo yêu cầu khẩn thiết của Đoàn T.ử và Thang Viên, Lạc Yến Thanh đành dừng xe, bế hai đứa xuống khỏi ghế an .

 

“Anh cả!

 

Anh hai!

 

Chị ơi!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-938.html.]

Đoàn T.ử và Thang Viên bước những bước chân ngắn ngủn “tạch tạch tạch” về phía ba em Minh Duệ.

 

“Anh cả, hai, chị ơi, Quả Quả nhớ lắm ạ!”

 

Quả Quả là một cô bé mềm mại đáng yêu, so với Đoàn T.ử và Thang Viên thì chút nũng nịu hơn một tí.

 

Lúc cô bé Khương Lê bế xuống xe, vững mặt đất, đợi trai Rowan dắt tay hội quân với cả Minh Duệ, hai Minh Hàm và chị Minh Vi, tự thoăn thoắt đôi chân ngắn chạy vù tới.

 

“Mẹ ơi, Quả Quả chạy nhanh thật đấy!”

 

Rowan kinh ngạc, cảm thấy em gái nhỏ thật phi thường, rõ ràng bé tí tẹo mà chạy, còn chạy nhanh vững.

 

“Anh Rowan ơi, Quả Quả là cô bé như cơn gió đó nha!”

 

Nghe thấy tiếng truyền đến từ phía , Quả Quả ngoảnh đầu Rowan, giọng sữa tràn đầy tự hào:

 

“Đây là chứng nhận đó ạ!”

 

Rowan ngẩn , ngay đó toét miệng :

 

“Ồ, Rowan .”

 

Bước nhanh hai bước, Rowan đuổi kịp Quả Quả nhỏ.

 

“Vậy sáng mai sẽ qua sớm một chút.”

 

Người là tài xế của chiếc xe Khương Lê lúc nãy.

 

“Vâng.”

 

Khương Lê gật đầu, tiễn tài xế lái xe về nhà cũ của họ Giang.

 

Không cần nhiều, chiếc xe rời là xe riêng của Giang Hồng Phát, là Khương Lê buổi chiều đặc biệt gọi điện về nhà cũ, mượn Giang Hồng Phát - ông nội , để đến Đại học Thủy Mộc đón cô và các con về đại viện.

 

“Mẹ!”

 

Thấy Khương Lê tới, Minh Duệ, Minh Hàm và Minh Vi đồng thanh gọi một tiếng.

 

“Đi thôi, chúng về nhà nào.”

 

Mỉm với đám trẻ dẫn đầu là con trai lớn, Khương Lê vẫy tay một cái, phía như một thủ lĩnh trẻ con, dẫn một bầy con đại viện.

 

Còn Lạc Yến Thanh lúc lái xe gần đến cửa nhà.

 

“Cô Khương hôm nay tiết ?”

 

Thông thường những ngày tiết, để tránh vất vả, Khương Lê cơ bản là về đại viện.

 

“Vâng, ạ.”

 

Đây là gặp quen chào hỏi, Khương Lê mỉm lịch sự đáp đối phương.

 

Đi một đoạn, quen chào hỏi:

 

“Cô Khương về đấy ?!”

 

Khương Lê khóe miệng ngậm :

 

“Vâng ạ.”

 

“Cô Khương đúng là nuôi con thật đấy, mấy đứa nhà cô , từ lớn đến nhỏ đều xinh như hoa !”

 

Con cái nhà khen ngợi, Khương Lê đương nhiên vui, nhưng thấy mặt Minh Duệ và Minh Hàm đỏ bừng, Khương Lê nhịn với quen bắt chuyện:

 

“Thím Vương ơi, con trai nhà cháu ưa thì gọi là trai chứ ạ!”

 

Người phụ nữ trung niên cô gọi là thím Vương vội :

 

đúng đúng, là thím dùng từ đúng, thằng lớn thằng hai nhà cô chắc là ngượng hả?”

 

 

Loading...