“Vành mắt dần đỏ ửng, giọng Minh Duệ khản đặc:
“Mẹ, từ khi đó ch-ết, tìm đến Minh Hàm và Minh Vy bao nhiêu năm, con một dự cảm lành.
Con sợ... con sợ bà sẽ gây tổn thương cho bố và Minh Hàm, Minh Vy..."
Thực còn cả nữa, sợ đàn bà đó cũng gây tổn thương cho .”
Không trái tim thủy tinh khả năng chịu đựng kém, mà là cái dự cảm lành đó, lờ mờ đoán là gì.
“Mẹ ruột con bản lĩnh lớn như ."
Khương Lê để ruột của ba em Minh Duệ mắt, cô :
“Yên tâm , ở đây, bất kể ruột con bày trò gì thì cũng đều cách đối phó."
“Người đó... đó trái tim ạ..."
Nước mắt Minh Duệ rơi lã chã, vội vàng lau , giả vờ cứng cỏi :
“Con đoán bà đột nhiên tìm Minh Hàm và Minh Vy chắc chắn là chuyện, hơn nữa chuyện đó mang lợi ích lớn cho bà .
Nếu , bà liên tục đến trường tìm Minh Hàm và Minh Vy mấy liền.
Còn nữa, ban đầu Minh Vy cũng giống như Minh Hàm, màng đến đó.
Minh Vy đột nhiên đổi ý định, em ai khuyên bảo cả, cứ khăng khăng đòi ở cùng đó, là đều sẽ sống cùng đó.
Con rõ ràng thể cảm nhận Minh Vy lời thật lòng, nhưng hỏi sự thật từ miệng em .
Mẹ... con Minh Vy ở cùng đó, con sợ Minh Vy sẽ bà dạy hư..."
“Điều thì chắc.
Minh Vy hiện tại là cô bé mười ba tuổi , là đứa trẻ mới hai ba tuổi nữa.
Con bé suy nghĩ riêng của ,
khả năng phân biệt đúng sai .
Mẹ ruột con dạy Minh Vy những điều thì cũng xem bản Minh Vy bằng lòng học .
Tuy nhiên, sự đổi suy nghĩ đột ngột của Minh Vy thì cũng dự đoán giống con, chắc chắn bên trong ẩn tình.
con cứ tạm thời yên tâm , sẽ rõ xem Minh Vy đang giấu chúng chuyện gì."
Minh Duệ khẽ “" một tiếng, nước mắt cũng dần ngừng rơi.
“ , con thể cho tại ngay từ đầu khi chuyện ruột con còn sống, bà đến trường tìm Minh Hàm và Minh Vy, con thư gọi điện báo cho ?"
Bị Khương Lê chằm chằm rời mắt, Minh Duệ há miệng, cuối cùng :
“Là con cho Minh Hàm và Minh Vy báo cho trong thư, cũng là con cho chúng gọi điện cho .
Bởi vì... bởi vì con suy nghĩ nhiều, lo lắng cho chúng con.
Con cảm thấy Minh Hàm và Minh Vy cũng giống con, trong lòng chỉ một duy nhất, và đó chính là !"
Chương 1220 Cô đây là đang khoe khoang!
Nghe xong lời Minh Duệ , lòng Khương Lê ấm áp chút thoải mái.
Ánh mắt cô dịu dàng đứa con trai cả ngoan ngoãn của :
“Minh Duệ..."
Thực lòng mà , thể chiếm một vị trí quan trọng hơn cả đẻ trong lòng đứa con mà tự tay nuôi nấng, Khương Lê thực sự vui.
cô bao giờ nghĩ đến việc khiến ba em Minh Duệ quên đẻ của .
Hiện giờ đẻ của ba đứa trẻ năm xưa là giả ch-ết, hiện tại vẫn còn sống sờ sờ, thực cô cũng hề nghĩ đến việc ngăn cản chúng nhận đẻ.
tiền đề là, cái gọi là đẻ đó gây tổn thương cho ba đứa trẻ.
Suy nghĩ xoay chuyển đến đây, Khương Lê khẽ mở lời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-900.html.]
“Thực việc ruột con còn sống đối với con và Minh Hàm, Minh Vy cũng là một chuyện .
Lúc nãy hỏi tại con thư gọi điện báo cho ngay từ đầu về việc ruột con còn sống,
là vì cảm thấy chuyện quá đột ngột, cảm thấy bên trong uẩn khúc gì đó.
Vì chút giận các con và Giáo sư Lạc nhà , nhưng thể khẳng định với con rằng sẽ ngăn cản con và Minh Hàm, Minh Vy nhận ruột của .
Chỉ cần bà quan tâm các con, thật lòng thương yêu các con, các con thể đường đường chính chính qua với ruột , thậm chí qua bên đó ở vài ngày cũng thành vấn đề.
nếu ruột con lấy danh nghĩa nhận các con... mà những chuyện gây tổn thương cho các con, hy vọng ba em con đừng vì tình m-áu mủ mà cứ mù quáng mềm lòng nhượng bộ đối phương.
Các con bảo vệ chính , như mới yên tâm để các con qua với bà .
Mẹ tin là suy nghĩ của bố con chắc cũng gần giống thôi, con hiểu chứ?"
“Mẹ!
Con sẽ nhận đó, cũng sẽ qua gì với bà cả.
Trong lòng con, chính là cho con tình mẫu t.ử, là tận tâm dạy dỗ con trưởng thành như thế .
Con mãi mãi chỉ nhận duy nhất một thôi!"
Trong đôi mắt đen láy đong đầy nước mắt của Minh Duệ tràn đầy sự xúc động, :
“Người đó sinh con, điều con luôn ghi nhớ trong lòng.
Sau bà già yếu, con sẽ tuân theo quy định của pháp luật nhà nước, thực hiện đầy đủ nghĩa vụ phụng dưỡng mà con gánh vác."
“Con thể thấu đáo như là , mừng cho con."
Khen ngợi đứa con cả ngoan ngoãn một câu, Khương Lê :
“Thả lỏng chút , chuyện liên quan đến ruột con dù lớn đến cũng sẽ cách giải quyết thôi, con cần lo lắng quá ."
“Vâng."
Sắc mặt Minh Duệ dịu phần nào, nhưng trong lòng vẫn còn nặng trĩu tâm sự.
Tại căn nhà lầu nhỏ của nhà họ Hàn.
“Bác Vương, bác xuống xe đợi một lát nhé, và con gái riêng vài câu."
“Vâng, thưa bà chủ."
Xe lái cổng, khi dừng hẳn, Phùng Lộ dặn dò tài xế xuống xe đợi một lát, còn cô thì lặng lẽ Minh Vy:
“Những lời con nhớ kỹ ?"
Minh Vy cúi đầu, mím c.h.ặ.t môi lời nào.
“Lạc Minh Vy, đùa với con ."
Sắc mặt Phùng Lộ mấy :
“Nếu con lời , hậu quả sẽ đúng như những gì với con đấy."
Minh Vy chậm rãi ngẩng đầu Phùng Lộ, cô bé khẽ :
“...
Mẹ yên tâm, chỉ cần là lời con đều sẽ theo."
Phùng Lộ nở nụ :
“Mẹ nhầm, con ngoan hơn trai Minh Hàm của con nhiều."
Vừa đ-ấm xoa, Phùng Lộ hy vọng Minh Vy sẽ cô mất mặt mặt Hàn Bân.
Cô :
“ , cô bé trong nhà cùng tuổi với con, là con của bố con và đàn bà khác sinh .
Trước mặt nó con cần việc gì cũng nhịn, nhưng cũng chủ động gây chuyện.