Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 899

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:03:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mà Khương Lê từ hai năm uốn mái tóc đen dài thẳng của thành kiểu xoăn sóng.

 

Trước khi về nước, cân nhắc đến thời tiết lạnh và gió lớn, cô tiện tay lấy một chiếc mũ nồi màu đen trong tủ quần áo đội lên đầu.”

 

Cũng , khi cô đồ xong, hiệu quả phối đồ tổng thể cảm thấy nên cứ thế mặc luôn.

 

Thực , hiệu quả phối đồ của Khương Lê hôm nay bình thường , mà thực sự tuyệt.

 

Vốn dĩ cô gương mặt trẻ trung xinh , qua cách phối đồ hôm nay, cả trông càng thêm dịu dàng kiều diễm.

 

Nếu ai , chắc chắn sẽ tưởng Khương Lê là cô gái mới mười bảy mười tám tuổi.

 

Trên thực tế, Khương Lê hai mươi tám tuổi mụ, tuy nhiên dù bỏ qua cách phối đồ giúp trẻ hóa chăng nữa, thì chỉ riêng tình trạng làn da của Khương Lê cũng đủ thấy thời gian ưu ái mỹ nhân đến nhường nào.

 

“Bộ đồ đó chắc tốn ít tiền , chị Tần nỡ chi ?"

 

Lời của Tô Mạn quả thực mất hứng.

 

Nếu là hẹp hòi, lẽ sẽ nghĩ Tô Mạn đang rảnh rỗi sinh nông nổi, nhưng Tần Phương chỉ Tô Mạn một cái :

 

“Mọi đều sống cùng một đại viện, những xích mích giữa cô và Khương đồng chí đây cũng qua một hai.

 

Tiểu Tô , cô cũng đừng trách nhiều chuyện, coi cô là bạn nên hôm nay mới với cô vài câu tâm huyết."

 

“Em đang đây, chị Tần cứ ạ."

 

Bên ngoài thì bình thản, nhưng trong lòng Tô Mạn cảm thấy ấm ức.

 

“Cô thực sự cần lúc nào cũng so bì với Khương đồng chí.

 

Con mà, tự tìm con đường của riêng thì lòng mới thoải mái, cuộc sống mới .

 

Bằng , cứ mãi dòm ngó khác, cô sẽ thấy quá nhiều điều ý, từ đó dễ chệch hướng, tự rước bực thôi."

 

“Em so bì với ai hết."

 

chỉ đơn giản cảm thấy từ tận đáy lòng ưa nổi cái họ Khương đó, cảm thấy hai là thiên địch, thế nên kìm nén ý dẫm bẹp đối phương chân.

 

ngờ nào cũng như ý nguyện, ngược còn đối phương dẫm thương tiếc.

 

Mãi đến hai năm nay, cô mới hít thở một chút, ai dè hôm nay đối phương đột ngột trở về.

 

Gần như ngay khoảnh khắc thấy đó, một cảm giác nghẹt thở mãnh liệt ập đến tim cô .

 

Nếu vợ của Giáo sư Lạc đó đối đầu với cái họ Khương , e là cô nhịn mà lao khẩu chiến với họ Khương đó như .

 

Tần Phương sững một lát, nở một nụ gượng gạo:

 

“Xem nghĩ nhiều ."

 

Đi đến ngã ba phía xa, Tần Phương :

 

“Việc nhà nhiều, mời cô ."

 

Chưa đợi Tô Mạn kịp phản ứng, Tần Phương rẽ sang một con đường khác về phía cổng nhà .

 

, những quả thực phân biệt .

 

Ví dụ như Tô Mạn chẳng hạn, bà coi đối phương là bạn thể trò chuyện trong hai năm gần đây, nên mới ý khuyên nhủ vài câu, tránh cho đối phương cứ đ-âm đầu ngõ cụt, những đắc tội triệt để với vợ chồng Giáo sư Lạc mà còn tan nát cái gia đình của chính !

 

Kết quả là nhận lòng đó.

 

Nghĩ đến đây, Tần Phương thấy khó chịu trong lòng, quyết định đợi chồng nghỉ phép về sẽ cho ông một trận tơi bời.

 

Nói cũng , thực Tần Phương rảnh rỗi sinh nông nổi coi trọng bạn như Tô Mạn đến mức mới những lời đó.

 

Mà là vì chồng của Tần Phương nghỉ phép về nhà trong một hai năm nay thường xuyên lải nhải bên tai Tần Phương, hy vọng vợ thể tiếp xúc với Tô Mạn nhiều hơn, thử nắn chỉnh tâm tính của Tô Mạn, để cô sống t.ử tế với Văn Tư Viễn, đừng hở là gây chuyện ở nhà, ảnh hưởng đến công việc của Văn Tư Viễn.

 

Từ đây khó đoán , chồng của Tần Phương và Văn Tư Viễn chắc chắn là quen, , thực chồng của Tần Phương chính là Hà Vĩ.

 

Giờ thì , Tô Mạn lời khuyên.

 

Đợi Hà Vĩ nghỉ phép về nhà tới, Tần Phương trút giận lên đầu cũng chẳng oan chút nào!

 

Chia tay Tần Phương xong, Tô Mạn về đến nhà.

 

Bất cứ thứ gì đ-ập mắt cũng thấy ý, thế là cô bắt đầu gây những tiếng động nhỏ trong sân và trong nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-899.html.]

 

“Về gì chứ?

 

Khương đồng chí , cô về cái gì?!

 

Sao ch-ết quách ở ngoài ?

 

Tại cứ xuất hiện mặt ..."

 

Giống như tâm thần, miệng lẩm bẩm ngớt, Tô Mạn mặc kệ ba chị em Văn Duyệt và con trai Văn Bằng đang ở nhà, tay chân quăng ném đồ đạc liên tục, khiến Văn Bằng sợ đến mức rơm rớm nước mắt chạy phòng ba chị em Văn Duyệt, ôm c.h.ặ.t lấy chị cả Văn Duyệt run bần bật....

 

“Mẹ ruột của các con liên lạc với các con từ khi nào?"

 

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, Khương Lê im lặng hồi lâu mới khẽ hỏi Minh Duệ.

 

Nghe , cả Minh Duệ đờ , một lát :

 

“Người đó liên lạc với con, con từ miệng Minh Hàm..."

 

Chỉ tiếng của Minh Duệ vang lên trong xe.

 

Khương Lê lặng lẽ Minh Duệ kể , đợi Minh Duệ dứt lời, cô hỏi:

 

“Việc ruột con tìm đến trường của Minh Hàm và Minh Vy, ngay từ đầu bố con ?"

 

Minh Duệ lắc đầu.

 

Khương Lê hỏi:

 

“Bây giờ thì ?"

 

Minh Duệ:

 

“Bố con hơn nửa năm nghỉ phép , con gọi điện đến viện nghiên cứu, Minh Hàm và Minh Vy cũng ."

 

“Nghe lời của con... vẻ như đến tận bây giờ bố con vẫn chuyện ruột con gặp mặt Minh Hàm và Minh Vy ?"

 

Giọng Khương Lê bình thản, nhưng Minh Duệ Khương Lê đang tức giận, mím môi :

 

“Bà ngoại liên lạc với bố con ạ."

 

Khương Lê im lặng.

 

Một lúc lâu , cô khóa c.h.ặ.t ánh mắt Minh Duệ:

 

“Con tại Minh Vy nhất định sống cùng ruột các con ?"

 

“Con rõ lắm ạ."

 

Minh Duệ lắc đầu, đó :

 

“Con hỏi Minh Vy chỉ một nhưng em nhất quyết thật."

 

“Con bé thế nào?"

 

Không thật, cô bé đó sẽ gì?

 

Khương Lê nhíu mày.

 

“Mẹ..."

 

Minh Duệ đầu , Khương Lê vô cùng nghiêm túc, lên tiếng:

 

“Bất kể đó dùng lý do gì để khiến Minh Vy ở cùng bà , con và Minh Hàm tuyệt đối sẽ ở nhà , ở bên cạnh và bố!"

 

“Con ngốc ?

 

Các con nhà , ở bên cạnh và bố thì còn thể chứ?"

 

Khương Lê bực :

 

“Vứt hết những suy nghĩ lộn xộn trong lòng con .

 

Mẹ tin là bố con cũng giống như , bất kể ruột con gì thì cũng sẽ để bà đưa các con .

 

Nhớ kỹ, con và Minh Hàm, Minh Vy mãi mãi mang họ Lạc, là con của Lạc Yến Thanh và Khương Lê!"

 

 

Loading...