Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 892

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:03:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà để con nhóc đó sống cùng chính là để đối phó với đứa con riêng mắt , đàn ông mà dám coi trọng con của bà , xem bà phiền c.h.

 

ế.t ông !”

 

Hàn Bân đau hết cả đầu, lúc ông hề cảm giác vui mừng khi đột nhiên thêm hai đứa con, ông chỉ kinh ngạc, cũng như lo lắng một đứa con gái khác đến nhà thì hai cô nhóc sẽ đấu đ-á hàng ngày.

 

Đến lúc đó, cha như ông kẹp ở giữa sẽ khó xử.

 

“Cô đừng nghĩ nhiều, chỉ định bàn bạc với Thiến Thiến về chuyện thôi, nếu , đợi Vi Vi đến nhà , đối với Thiến Thiến mà , e là chút quá đột ngột.”

 

Hàn Bân giải thích.

 

điều hề dịu cảm xúc của Phùng Lộ:

 

“Thiến Thiến, Thiến Thiến, trong lòng chỉ Thiến Thiến, chẳng lẽ Vi Vi của em là ngọn cỏ ?”

 

Nước mắt rơi xuống, Phùng Lộ lóc t.h.ả.m thiết:

 

“Năm đó đột nhiên cắt đứt liên lạc với em, mà em... mà em trong lòng buông bỏ , thà liều mạng cũng sinh cho một cặp con trai con gái, lắm, bây giờ đối xử với con em như ?”

 

Nhắc đến chuyện năm đó hai dây dưa với , Hàn Bân khỏi nhớ đến một chuyện khác, chỉ ông hỏi:

 

“Thiến Thiến và hai đứa con do cô sinh từng học chung một trường mẫu giáo, đó học chung tiểu học, trung học, Thiến Thiến từng với , hai đứa trẻ đó sinh mất , chuyện cần giải thích với một chút .”

 

“Anh em giải thích cái gì?

 

Em buông bỏ , tiếp tục sống với họ Lạc nữa, nên giấy chứng t.ử ở bệnh viện, như ?”

 

Về mục đích thực sự của việc giả ch-ết thoát năm đó, Phùng Lộ đương nhiên sẽ cho Hàn Bân .

 

và Hàn Bân, Tiêu Thận đều từng sống trong một đại viện, về những chuyện đó của bà , Hàn Bân chứ?

 

Thế là, sắc mặt Hàn Bân trở nên lắm, ông :

 

“Cô là tìm Tiêu Thận đúng .”

 

Không câu hỏi, mà là câu khẳng định.

 

“...”

 

Phùng Lộ tránh ánh mắt của Hàn Bân, bà gì.

 

“Sao quên mất nhỉ?

 

Trong lòng Phùng Lộ cô luôn chứa đựng một Tiêu Thận, hơn nữa Phùng Lộ cô là một đàn bà si tình, rõ ràng Tiêu Thận thích Tần Trăn, mà vẫn si tâm đổi, gả cho , sai chứ?”

 

Hàn Bân thừa nhận đang ghen, ghen tị với tình cảm của Phùng Lộ dành cho Tiêu Thận.

 

“Anh rốt cuộc lương tâm ?”

 

Phùng Lộ tự nhủ, hiện tại tuyệt đối thể chút dây dưa nào với Tiêu Thận, bà khẳng định tình cảm của dành cho mặt, nghĩ , bà nức nở :

 

“Nếu trong lòng em luôn chứa đựng Tiêu Thận thì em thể đồng ý gia đình xem mắt, gả cho họ Lạc ?

 

Nếu trong lòng em chứa đựng Tiêu Thận thì em thể cùng như , và sinh cho một cặp con trai con gái ?”

 

Đừng chi, sắc mặt Hàn Bân rõ ràng dịu nhiều, nhưng miệng vẫn buông tha:

 

“Vậy cô xem, tại trong trường hợp kết hôn cùng như ?”

 

Phùng Lộ đôi mắt đẫm lệ, bà Hàn Bân:

 

“Chẳng chủ động ?”

 

Nghe , Hàn Bân ngay lập tức đỏ mặt, liên tục ho khan mấy tiếng, đó :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-892.html.]

“Một bàn tay vỗ thành tiếng ?”

 

“Em thích , vì em thích nên mới từ chối, bây giờ hỏi chuyện đó là đang coi thường em ?”

 

Phùng Lộ thẳng Hàn Bân, như thể chỉ cần Hàn Bân dám gật đầu, dám “coi thường” là bà sẽ òa nức nở ngay lập tức.

 

Sự phù phiếm của Hàn Bân với tư cách là một đàn ông thỏa mãn đôi chút, nhưng mặt lộ vẻ gì lạ, ông :

 

“Cô thích , lời cô tin ?”

 

“Cái năm khi cùng tình cũ khó phai chuyện đó, em mới em thực sự thích là chứ Tiêu Thận, nhưng em quá muộn, nếu , em chắc chắn sẽ đuổi theo lưng Tiêu Thận từ lúc nhỏ, nếu thực sự oán hận, em cũng chỉ thể oán hận bản lúc nhỏ hiểu chuyện, oán hận bản quá ngu ngốc mà thôi!”

 

Vừa , nước mắt trong mắt Phùng Lộ như những hạt trân châu lớn rơi lã chã xuống khuôn mặt.

 

Hàn Bân:

 

“Thích , tại khi giả ch-ết tìm ?”

 

Phùng Lộ:

 

“Anh đơn phương cắt đứt liên lạc với em, rõ ràng là thấy em nữa, em dám tìm chứ...”

 

“Thế là cô giả ch-ết rời khỏi Bắc Thành, nơi khác sống nhiều năm ?”

 

Hàn Bân đây rõ ràng là đang mớm lời cho Phùng Lộ.

 

Giống như một kẻ suy diễn, vì vài câu của Phùng Lộ mà tự suy diễn điều , đồng thời trong lúc bắc cho Phùng Lộ một cái thang.

 

“Vâng...”

 

Sắp lừa gạt qua chuyện , Phùng Lộ thầm thở phào nhẹ nhõm, :

 

“Em hẹn với Vi Vi , ba giờ chiều nay sẽ đón con bé qua đây ở, em thể giữ lời .”

 

Hàn Bân sững sờ, nửa ngày , ông :

 

“Đón qua đây thì , nhưng về thế của hai đứa trẻ đó, thấy tạm thời đừng vạch trần mặt bọn trẻ thì hơn, dù đó cũng chuyện vẻ vang gì, một khi bạn học , Thiến Thiến thì , nhưng đối với hai đứa trẻ , e là đối mặt với những ánh mắt kỳ dị của bạn học.”

 

Phùng Lộ:

 

“Em cho Vi Vi .”

 

Hàn Bân hiểu:

 

“Tại ?”

 

Phùng Lộ:

 

“Nếu Vi Vi con bé là con của hai chúng , sống trong nhà sẽ tự nhiên hơn.”

 

“Không .

 

Ít nhất hiện tại cho đứa trẻ , cô , sẽ chuyện với Thiến Thiến ngay bây giờ, con bé ở nhà chắc sẽ bắt nạt Vi Vi .”

 

Hàn Bân quyết định, ngoài thư phòng:

 

“Cứ quyết định , cô mệt thì về phòng ngủ một lát, tìm Thiến Thiến.”

 

“Ba chuyện với con ?”

 

Dưới phòng khách tầng một, Hàn Thiến liếc Hàn Bân, thấy ông sofa với vẻ ngập ngừng, khỏi cau mày:

 

“Muốn gì thì thẳng , con đây.”

 

Bị ánh mắt của con gái coi thường, Hàn Bân cảm thấy vô cùng tự nhiên, ông hắng giọng, sờ sờ mũi :

 

“Chuyện là thế , dì Phùng của con đón con gái dì đến nhà ở, ba bây giờ với con một tiếng, đợi chị đó chiều nay đến nhà, con chung sống cho , cho ba , con ?”

 

Loading...