Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 890
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:03:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phùng Lộ vội xua tay:
“Không cần, cần , ngoài hai câu thôi, nhanh lắm.”
, vị chính là ruột của ba em Minh Duệ - Phùng Lộ, còn đàn ông đối diện bà qua bàn ăn họ Hàn, tên là Hàn Bân, là quen cũ của Phùng Lộ, cũng là chồng hiện tại của Phùng Lộ.
Tuy nhiên, hai tuy chung sống với như vợ chồng bình thường, nhưng cho đến nay vẫn đăng ký kết hôn.
Đây là Phùng Lộ , mà là Hàn Bân cứ lữa mãi, lý do là con gái Hàn Thiến đồng ý, cần đợi thêm.
“Tùy cô.”
Hàn Bân tiếp tục dùng bữa, còn quên dặn dò con gái Hàn Thiến ăn nhiều một chút.
“Ba, ba nhất định ở cùng đàn bà đó ?”
Sau khi bóng dáng Phùng Lộ biến mất ngoài cửa, Hàn Thiến ngước mắt Hàn Bân:
“Con thích bà , một chút cũng thích, vả con , nhận bà .”
“Chuyện của lớn trẻ con đừng quản.”
Phùng Lộ, đại tiểu thư nhà họ Phùng, khi ông còn nhỏ, bà và hai trai luôn những cùng lứa bằng ánh mắt kiêu ngạo, đặc biệt là Phùng Lộ , thấy ông là hoặc lộ vẻ chê bai, hoặc thèm đoái hoài, cho tâm hồn ông lúc nhỏ ít tổn thương.
Và lúc ông rơi sự tự nghi ngờ, phủ định, và cảm thấy vô cùng tự ti.
ai thể ngờ tới... khi gia đình ông buộc dời khỏi cái đại viện mà nhà họ Phùng ở, khi ông ngoài hai mươi tuổi, gặp Phùng Lộ, phụ nữ vốn coi thường ông, thèm đoái hoài đến ông , dễ dàng nảy sinh quan hệ mật với ông.
Khoảnh khắc đó, ông vui mừng cảm thấy chút vô vị.
Cô gái từng thầm thương trộm nhớ, bỗng nhiên như ý nguyện, nhưng vấn đề ở phận của đối phương — chồng!
Ông thế mà dây dưa với một phụ nữ chồng, đ-ánh mất chuẩn mực đạo đức.
Do dự, trăn trở, thực sự khó lòng thanh thản, cuối cùng ông cắt đứt mối quan hệ bất chính giữa hai .
thời gian trôi qua mười mấy năm, ông... một nữa gặp bà , đây là duyên phận ?
Nếu , thì khi gặp một nữa, qua quá ba bốn , hai dọn đến ở cùng , và ngoại trừ việc đăng ký kết hôn, cuộc sống của họ trôi qua chẳng khác gì vợ chồng bình thường.
“Ba!”
Hàn Thiến đột ngột cao giọng, tiếng gọi nghi ngờ gì lôi kéo suy nghĩ của Hàn Bân trở , ông mắt con gái Hàn Thiến, khẽ nhíu mày:
“Có chuyện gì thì hẳn hoi, cần hét toáng lên như ?”
“Con đang chuyện hẳn hoi với ba mà, nhưng ba tai ?”
Hàn Thiến bắt đầu giở tính khí tiểu thư, cô bé trợn tròn mắt:
“Dù ba cũng kết hôn với đàn bà đó, nếu con sẽ cho ba xem, còn đến mách ông nội bà nội nữa!”
Nghe , đôi đũa tay Hàn Bân ông đ-ập mạnh “chát” một tiếng xuống bàn ăn mặt, ông lạnh mặt :
“Đây là thái độ con chuyện với ba ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-890.html.]
Hàn Thiến “hừ” một tiếng, chẳng hề dọa chút nào, cô bé mồm mép liến thoắng :
“Bà là đàn bà , con thấy bà ở cổng trường chuyện với Lạc Minh Hàm, Lạc Minh Vi lớp con, con ghét Lạc Minh Vi, bà cùng một hội với Lạc Minh Vi, con ghét luôn cả bà !”
“Lạc Minh Hàm, Lạc Minh Vi?”
Sắc mặt Hàn Bân biến đổi một cách khó nhận :
“Các con học tiểu học là bạn học , đúng ?”
“Con phát điên lên , từ mẫu giáo con là bạn học cùng lớp với em họ , ngờ lên tiểu học cùng trường cùng lớp, lên trung học, thế mà vẫn cùng trường cùng lớp, họ ý gì đây?
Chẳng lẽ bạn học với con mãi ?”
Cái miệng Hàn Thiến cứ liến thoắng , khuôn mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn và chê bai, dáng vẻ của cô bé so với dáng vẻ mặt ngoài thể là khác biệt.
Nói thế , mặt ngoài, cô bé biểu hiện là yếu đuối lương thiện đơn thuần, còn khi đối diện với nhà thì từ tận xương tủy toát vẻ kiêu căng, là nhà cưng chiều mà lớn lên.
Mà cha con Hàn Bân rằng, khi Phùng Lộ khỏi phòng khách, thực bà hề thẳng cổng ngay, bà ở một nơi xa ngoài cửa phòng khách, loáng thoáng hết lời của cha con Hàn Bân tai.
Khóe môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt bà rơi thiếu niên ở cổng lớn, dù chỉ thấy góc nghiêng khuôn mặt của bé, bà cũng nhận đó là đứa con đầu tiên bà sinh trong đời, là đứa con bà thích nhất, thậm chí là chán ghét.
Cậu đến tìm bà gì?
Mắt nheo , Phùng Lộ rơi trầm tư, và tự chủ nghĩ đến một chuyện khi gia đình cưỡng ép đưa nước ngoài và việc bà giấu gia đình về nước sớm.
Bất chấp ý nguyện của bà , ép bà nước ngoài, đồng thời sắp xếp cái tên Hồ Dực trông chừng bà như trông chừng phạm nhân, nhưng cha và của bà chắc , thời gian nước ngoài lâu, Hồ Dực lừa tiền lừa sắc của bà , như thế còn đủ, còn động tay động chân với bà .
Để tránh việc ch-ết trong tay Hồ Dực, bà tìm một cơ hội, trộm giấy tờ của từ phòng của Hồ Dực, đồng thời vơ vét sạch sẽ tiền bạc của , lên chuyến bay về nước.
Bà cho ai cả.
Thậm chí đến tận bây giờ, bà cũng liên lạc với ai trong gia đình, càng tìm mà bà yêu bao nhiêu năm, theo đuổi bao nhiêu năm — Tiêu Thận!
Đồng thời, bà nhịn cảm thấy bản đây thật nực , thấy đúng là một kẻ ngốc triệt để.
Việc gì mà cứ bao nhiêu năm như một, cứng đầu cứng cổ yêu một đàn ông mà trong mắt căn bản hề ?
Yêu mài mà ăn ?
Yêu thì thể tiền lấy ?
Đi nước ngoài một chuyến, bà thấu , tiền quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Trong tay tiền, nắm trong tay một chút quan hệ, việc gì chẳng quá dễ dàng .
Điều quan trọng nhất là, tiền thì thể sống cuộc sống mà ai cũng ngưỡng mộ, mặc gì thì mặc nấy, ăn gì thì ăn nấy, tùy ý thế nào cũng .
Thế là, khi bao nhiêu năm gặp đàn ông mà bà đang chung sống hiện tại, bà chỉ dùng một chút thủ đoạn đối phương đưa nhà, sống cuộc sống mà bà hằng mong ước.
một điểm khiến bà hài lòng, đó là đàn ông một đứa con gái, một cô nhóc kiêu căng, đáng ghét.
Để ngăn cản bà trở thành nữ chủ nhân thực sự của ngôi nhà , cô nhóc thì nháo, khiến bà mãi vẫn thể danh chính ngôn thuận Hàn phu nhân.