Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 888
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:03:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Bác Nhã lòng như gương sáng, thực ông sớm quyết định từ khoảnh khắc tỉnh là sẽ dùng nửa đời để bù đắp cho sự thiếu hụt đối với con gái.”
“Được , , những chuyện quá khứ đó nữa.”
Khương Lê xua tay, dậy:
“Con về phòng thu xếp hành lý thêm chút nữa, để khi khỏi bỏ quên thứ gì.”
“Đi .”
Giang Bác Nhã gật đầu, ánh mắt ôn hòa, Khương Lê lên tầng hai....
Trong nước.
Đại viện.
Đêm khuya thanh vắng.
“Hay là gọi điện cho Lê Bảo nhé?”
Thái Tú Phân trằn trọc ngủ , dứt khoát khoác chiếc áo bông dậy giường, bà Khương đại đội trưởng với vẻ mặt rầu rĩ :
“ từ năm ngoái thấy bọn trẻ Duệ Duệ hình như chuyện giấu giếm gia đình.”
“ hỏi riêng từng đứa, đứa nào đứa nấy đều lắc đầu với , bây giờ Vi Vi đột nhiên thốt miệng là ruột nó còn sống, ở cùng ruột...”
“Chúng thấy mà cản , Yến Thanh thì bận công việc chỉ cho chúng một câu ‘ cần quản’, đợi Lê Bảo về chuyện thì tính đây?”
Thở dài một tiếng, Khương đại đội trưởng cũng dậy, cầm chiếc áo bông khoác lên , ông xoa xoa trán, lên tiếng:
“Còn hai ba ngày nữa là Lê Bảo thể về đến nhà , bà bây giờ gọi điện qua đó, con bé phát cuống lên ?!”
“Một khi vội vàng hấp tấp về, lỡ như xảy chuyện gì, chúng hối hận cũng kịp.
Huống hồ Lê Bảo còn dẫn theo ba đứa nhỏ cùng về nước, thực sự mệnh hệ gì, đừng chúng thế nào, con rể chắc là đầu tiên chịu nổi!”
Nghe , Thái Tú Phân im lặng hồi lâu, chút vui :
“Cái Yến Thanh cũng thật là, thể giấu chúng một chuyện lớn như chứ?!”
“Mẹ ruột của bọn Duệ Duệ rõ ràng ch-ết, truyền đến tai chúng thì biến thành lúc sinh Hàm Hàm và Vi Vi khó sinh mất , bây giờ cô vợ đó của đột nhiên nhảy , tuy hai còn là vợ chồng, nhưng chuyện đặt mặt Lê Bảo thì khó chịu bao!”
Khương đại đội trưởng nhíu mày gì.
Nghĩ đến những gì Lạc Yến Thanh trong điện thoại đêm giao thừa, sắc mặt Thái Tú Phân càng thêm :
“Lại nữa là tại Yến Thanh chi tiết với chúng ?”
“Bà đừng mà lý lẽ thế.”
Khương đại đội trưởng Thái Tú Phân một cái:
“Con rể bận đến mức Tết cũng nghỉ, bà một cuộc điện thoại gọi qua chất vấn chuyện ruột của bọn Duệ Duệ.”
“Đây là đang ảnh hưởng đến công việc của , lớn , bà đang kéo chân của quốc gia đấy.
Huống hồ con rể với chúng trong điện thoại , chuyện lúc đó chút phức tạp.”
“Thông qua điện thoại nhất thời rõ ràng , bảo chúng tin tưởng , đợi nghỉ về nhà sẽ kỹ với chúng .”
“ Vi Vi ngày mai là dọn ở cùng ruột nó , chẳng lẽ chúng trơ mắt đứa trẻ ?”
Thái Tú Phân đến đây, lông mày nhíu c.h.ặ.t thành một cục, bà mang theo chút cảm xúc :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-888.html.]
“ là coi con bé Vi Vi đó là kẻ bạc tình.”
“ bất kể gì nó cũng , ngay cả khi lôi Lê Bảo , nó vẫn khăng khăng ở cùng ruột, nếu Duệ Duệ và Hàm Hàm cũng học theo, Lê Bảo nhà chúng những năm nay chẳng là nuôi công con cho !”
“Sẽ , Duệ Duệ là đứa chủ kiến, Hàm Hàm giờ luôn coi Duệ Duệ là tấm gương, chúng nếu dọn ở cùng ruột thì nổi giận với Vi Vi .”
Khương đại đội trưởng luôn cảm thấy Minh Vi dọn ở cùng đẻ, trong chuyện tám phần là ẩn tình gì đó, nhưng Khương đại đội trưởng suy tính , vẫn nghĩ nguyên do.
Thư phòng.
Minh Hàm từ khe hở cửa phòng thấy căn phòng Khương đại đội trưởng và Thái Tú Phân ở tắt đèn, nghĩ hai ngủ say, liền nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Minh Vi, kéo Minh Vi từ giường dậy, dùng ánh mắt đe dọa, hiệu cho Minh Vi ngậm miệng theo .
Lúc , Minh Vi mặt cả Minh Duệ và hai Minh Hàm, khó chịu hỏi:
“Đêm hôm ngủ, các gì?”
“Em còn tâm trí mà ngủ ?”
Minh Hàm nghiến răng :
“Mẹ sắp về trong hai ngày tới , mà em kẻ bạc tình, dọn ở cùng đàn bà đó, Lạc Minh Vi, rốt cuộc em nghĩ cái gì thế?”
“Anh đừng mở miệng là đàn bà đó, bà là chúng , là ruột, còn về mà , chẳng qua chỉ là kế của chúng thôi, là ruột ch-ết, em dọn ở cùng bà thì gì ?”
Minh Vi ngẩng cằm, vẻ mặt như thể gì sai:
“Mẹ ruột cũng từng học ở nước ngoài, chồng hiện tại của bà mở công ty lớn, nhà cực kỳ cực kỳ giàu , đợi em đến nhà họ , mỗi ngày đều ăn ngon mặc , còn thể nhiều tiền tiêu vặt, sống trong một gia đình như thế, em nghĩ thôi thấy vui .”
“Ở nhà chúng , ba cho em ăn ngon mặc ?
Không cho em tiền tiêu vặt ?
Còn ba kỳ nghỉ hè liên tiếp, đều đón chúng qua bên cạnh , nào về mà chẳng mua cho em một đống đồ ?”
“Không tính những cái đó, từ khi đến nhà , đối xử với chúng thế nào?
Cứ đến lúc giao mùa là quần áo mới mặc, mỗi ngày đổi món nấu cơm cho chúng ăn.”
“Cuối tuần đưa chúng chơi công viên, và trong các kỳ nghỉ thì dạy chúng vẽ tranh, kéo nhị, đ-ánh đàn piano...
Lúc chúng còn nhỏ, chính tay tắm rửa cho chúng , còn kể chuyện khi ngủ cho chúng ...
Những chuyện em đều quên hết ?”
Mắt Minh Hàm đều đỏ hoe, càng càng thấy mắt cay xè, càng thấy em gái Minh Vi đáng ghét, hận thể tát cho em gái hai cái để đ-ánh thức đứa em điều .
vẫn nhịn , vì , con trai tùy tiện tay với con gái, nhất là với chị em gái trong nhà.
“Đó là bà tự nguyện, chứ em yêu cầu bà đối xử với em!”
Minh Vi mặt đổi sắc:
“Vả ruột , kế đối xử với chúng chẳng qua là để lấy lòng chúng , lấy lòng ba thôi, tuyệt đối thật lòng yêu thương chúng .
Bây giờ bà con của riêng , các tin thì cứ chờ mà xem, đợi bà dẫn ba cái thứ nhỏ xíu về, xem bà còn tiếp tục thích các nữa !”
“Em đang cái quái gì thế hả!”
Minh Hàm hạ thấp giọng, nghiến răng :
“Lạc Minh Vi, em quá thất vọng !
Người đàn bà đó nhăng cuội, mà em tin sót một chữ, em thế đúng là lòng lang thú!”