Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 883

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:53:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói , Austin vỗ nhẹ vai Ji An:

 

“Đi thôi, bố đưa con ăn một bữa thật ngon."

 

Ji An mím môi gì.

 

Hai cha con ngoài dùng một bữa trưa thịnh soạn, đó nhà nghỉ, mãi đến nửa buổi chiều Tiêu Cẩn mới xuất hiện đưa Ji An rời khỏi nhà nghỉ.

 

Trong thời gian , Austin và Ji An những gì thì chỉ bản họ .

 

Mà điều Tiêu Cẩn ngờ tới là, dẫn Ji An bước chân cửa nhà đón nhận cơn thịnh nộ của vợ Thẩm Quân.

 

“Anh đưa con trai gặp hạng bất lương nào ?"

 

“..."

 

Bất lương?

 

Tiêu Cẩn sững !

 

Ông Davis là cha đẻ của đứa con riêng Ji An, trở thành hạng bất lương?

 

Hơn nữa con trai gặp cha , điều luật nào quy định là ?

 

Trong lòng Tiêu Cẩn thấy thoải mái cho lắm:

 

“Dù cho em và cha đẻ của Ji An từ lâu còn quan hệ gì nữa, nhưng ông là bố của Ji An, điểm ai thể phủ nhận .

 

đưa Ji An gặp cha đẻ của nó một ..."

 

“Ai cho phép ?

 

Và ai cho cái quyền đó hả?"

 

Ngắt lời Tiêu Cẩn, trong mắt Thẩm Quân như đang phun lửa.

 

“Nếu em nhất định hỏi cho rõ thì cho em , là đồng chí ở bộ phận liên quan gọi điện cho , và yêu cầu đưa Ji An gặp mặt ông Davis một ."

 

Giọng điệu mang theo chút gợn sóng nào, ngay cả thần sắc cũng thấy gì khác thường, biểu cảm của Tiêu Cẩn thản nhiên tự tại:

 

“Trong nhà con trẻ, cha như chúng mà tranh cãi thế em thấy ?"

 

Nói đoạn, Tiêu Cẩn hiệu cho Ji An về phòng sách, còn rảo bước về phía thư phòng.

 

Thẩm Quân bám theo sát nút.

 

“Anh đến để tranh giành Ji An với , mang Ji An khỏi đấy, hả?"

 

Hai bước thư phòng, Thẩm Quân dù vẫn cần chút mặt mũi con trai Ji An thấy cô và Tiêu Cẩn cãi , thế là cô đóng cửa thư phòng , lúc mới bắt đầu nổi khùng với Tiêu Cẩn.

 

Tuy nhiên, khoảnh khắc cô mở miệng, hốc mắt đỏ hoe, thấp thoáng khó để nhận ngấn nước mắt đọng .

 

“Nếu em cãi với vì lý do , thì em cần nổi giận như thế."

 

Trên mặt Tiêu Cẩn vẫn cảm xúc gì:

 

“Ông Davis , ông sẽ mang Ji An ."

 

“Cái gì?

 

Anh gì?"

 

Không mang Ji An ?

 

Thẩm Quân mấy tin tưởng, cô quên những lời Austin để lúc rời khỏi nhà họ Thẩm hôm qua, rằng sẽ theo con đường pháp lý để mang Ji An khỏi cô .

 

Hôm nay đột nhiên đổi ý, chẳng lẽ đối phương lo lắng vợ con ở nhà đồng ý?

 

Sở dĩ suy nghĩ như là do bà Thẩm hề cho Thẩm Quân những gì Austin với bà, ví dụ như chuyện đến nay vẫn tái hôn.

 

Tiêu Cẩn Thẩm Quân đầy vẻ nghi hoặc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-883.html.]

 

“Nghe ?"

 

Anh bộ đủ rõ ràng ?

 

“Anh ... hôm qua còn sẽ dùng pháp luật để mang Ji An , hôm nay đổi ý, chắc chắn là hối hận , lo lắng vợ con ở nhà đồng ý đây mà."

 

Thẩm Quân lạnh mặt suy nghĩ trong lòng.

 

Nghe , Tiêu Cẩn thầm lắc đầu, :

 

“Em nghĩ nhiều quá .

 

Là Ji An cùng bố nó, mà ông Davis tôn trọng ý của Ji An nên cưỡng ép.

 

Tuy nhiên, ông Davis nhờ nhắn với em một câu, nếu để ông em vẫn cứ tiếp tục phớt lờ Ji An trong thời gian dài, quan tâm đến sự trưởng thành của Ji An thì ông xuất hiện sẽ là gặp em ở tòa án đấy."

 

quan tâm đến Ji An chứ?"

 

Thẩm Quân đời nào thừa nhận việc phớt lờ đứa con trai Ji An trong cuộc sống hằng ngày.

 

“Em chắc là em từng quan tâm ?"

 

Tiêu Cẩn Thẩm Quân một cái, đến bàn việc xuống ghế, :

 

“Bất kể là đối với Ji An là đối với Hiên Hiên, với tư cách là em tròn bao nhiêu trách nhiệm, trong lòng em chẳng lẽ chút cân nhắc nào ?"

 

bận công việc."

 

Khuôn mặt nóng bừng nhưng Thẩm Quân vẫn quên bao biện, tẩy trắng cho bản :

 

“Với tính chất công việc của , một tháng nghỉ hai ngày tồi , nhưng ngay cả hai ngày nghỉ đối với cũng là xa xỉ, về điểm quá rõ còn gì.

 

là vợ chồng, bận công việc khó lòng về nhà một chuyến, trách nhiệm chăm sóc con cái chỉ thể do gánh vác nhiều hơn một chút thôi, đừng với là bây giờ hối hận đấy nhé!"

 

, em bận công việc, em hiếm khi cơ hội nghỉ, nhưng những lúc em nghỉ, em bao giờ dành dù chỉ một chút tâm tư lên các con ?"

 

Đối với cuộc hôn nhân , hẳn là quá hối hận, nhưng cũng bất kỳ niềm vui sướng nào, cưới cô chẳng qua chỉ là kiểu góp gạo thổi cơm chung cơ bản nhất thôi.

 

Là hai phù hợp.

 

Một ly hôn mang theo một đứa con trai, một góa vợ một đứa con gái.

 

Một gia đình tái hợp như thể bình thường hơn nữa.

 

Thẩm Quân Tiêu Cẩn cho đỏ mặt tía tai, ánh mắt cô phức tạp, chằm chằm Tiêu Cẩn một lúc lâu, cuối cùng chẳng gì, về phía cửa thư phòng.

 

ngay khoảnh khắc mở cửa thư phòng, cô đầu Tiêu Cẩn, trong ánh mắt đầy vẻ đăm chiêu, cô hỏi:

 

“Giáo sư Lạc quan hệ huyết thống với nhà ?"

 

Tim Tiêu Cẩn “thịch" một cái, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên:

 

“Tại hỏi ?"

 

“Anh thấy con trai trưởng của giáo sư Lạc trông giống ?

 

Nếu giáo sư Lạc và nhà quan hệ huyết thống gần gũi, thì là vợ của dính dáng huyết thống với nhà , nếu , con trai trưởng của giáo sư Lạc thể giống đến thế ."

 

“Hai quan hệ huyết thống mà trông giống thì ở bất kỳ quốc gia nào cũng chẳng chuyện gì hiếm lạ."

 

tính là hiếm lạ, nhưng đứa trẻ đó giống thì chẳng quá trùng hợp ?

 

Hai nhà chúng cùng ở trong một đại viện, và giáo sư Lạc là đồng nghiệp, phụ nữ họ Khương theo thằng đàn ông khác cũng từng..."

 

“Tố chất của em ?"

 

Tiêu Cẩn ngắt lời Thẩm Quân, sắc mặt lạnh căm:

 

“Đồng chí Khương Lê theo từ bao giờ?

 

Đồng chí Thẩm Quân, nhất em nên , điều tra thì quyền phát ngôn, đồng chí Khương Lê nhà nước cử học chuyên sâu ở nước ngoài, thời hạn ba năm, đồng chí Khương Lê về nước, nếu những lời em hôm nay, em nghĩ sẽ gì?"

 

Loading...