Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 867
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:53:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nắm lấy tay Khương Lê vỗ nhẹ, Thái Tú Phân chân thành :
“Mẹ con chí lớn, sớm ngày lấy cái học vị gì đó về nước, nhưng hy vọng con vì cái học vị đó mà bản mệt mỏi đến mức xảy chuyện gì.”
“Việc học đối với con nhẹ nhàng mà.”
Khương Lê để lời của Thái Tú Phân lòng, cô với giọng điệu nhẹ nhàng:
“Không lừa , con đoán chừng con sẽ lấy học vị tiến sĩ sớm hơn nửa năm so với kế hoạch ban đầu đấy.”
“Được , con giỏi, nhưng cũng chủ quan, coi thường sức khỏe của .”
Thái Tú Phân bất lực, nhưng nhiều hơn cả là sự tự hào.
Con gái bà khả năng nhớ đó, việc học hành đương nhiên là dễ dàng hơn .
……
Ngày hôm .
Dùng xong bữa sáng, Khương Lê lên xe, tiễn Lạc Yến Thanh cùng Khương đại đội trưởng và Thái Tú Phân sân bay.
Tại sảnh chờ.
Làm xong thủ tục ký gửi hành lý, Khương Lê và Giang Bác Nhã tiễn nhóm Lạc Yến Thanh đến cửa kiểm soát vé.
Lúc Mạnh Hưng Bình bỗng nhiên dừng bước, về phía Khương Lê:
“Chị dâu, bảo trọng!”
Nghe , Khương Lê sững một lát, đó trong mắt lộ vẻ nghi hoặc, nhưng Mạnh Hưng Bình thu hồi ánh mắt, cùng Vương Sâm bảo vệ c.h.ặ.t chẽ hai bên Lạc Yến Thanh, ba cùng vợ chồng già Khương đại đội trưởng bước cửa kiểm soát vé.
Tuy nhiên, khoảnh khắc bước cửa kiểm soát, Lạc Yến Thanh, Khương đại đội trưởng và Thái Tú Phân đều đầu Khương Lê một cái.
Họ vẫy vẫy tay với Khương Lê, cuối cùng mang theo sự lưu luyến biến mất khỏi tầm mắt của cô.
“Được , con rể và cha con về , cũng gặp , đừng buồn nữa.”
Thấy hốc mắt Khương Lê đỏ lên, Giang Bác Nhã ôn tồn khuyên nhủ con gái cưng.
Nghe , Khương Lê mặt , thuận tay lau khóe mắt một cái, cứng miệng thừa nhận:
“Con buồn.”
“Được , con buồn, con chỉ là cát bay mắt thôi.”
Giang Bác Nhã vẻ mặt nuông chiều, phụ họa theo, nhưng nhịn mà trêu chọc.
Khóe môi mím nhẹ, Khương Lê liếc Giang Bác Nhã, lẩm bẩm trong miệng:
“Có cha nào như cha ?
Chuyên trêu chọc con gái !”
“Bị con phát hiện !”
Giang Bác Nhã :
“Là cha , nên trêu chọc con gái cưng của cha.
Được , chúng nên về thôi.”
Khương Lê:
“Con đợi máy bay cất cánh .”
Giang Bác Nhã:
“Được thôi, cha đợi cùng con.”
Hai cha con đến cửa kính sát đất rộng lớn, về hướng đường băng của sân bay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-867.html.]
Cho đến khi chuyến bay chở nhóm Lạc Yến Thanh v.út thẳng lên chín tầng mây một hồi lâu, Khương Lê mới gật đầu cùng Giang Bác Nhã rời .
Cô Giang Bác Nhã nắm tay dắt khỏi sảnh chờ, khung cảnh trông duy mỹ ấm áp.
Dù thì cha trông chẳng già chút nào, ngược trông trẻ trung, vóc dáng cao thẳng, tướng mạo tuấn tú, còn con gái thì xinh xắn linh động, cha nắm tay, ngoan ngoãn bên cạnh, nghiêm túc cha điều gì đó.
Trở về trang viên, Austin đợi ở phòng khách .
Thật Austin cần chạy chuyến , bởi vì Khương Lê rõ ràng trong điện thoại chuyện Thẩm Quân kết hôn, nhưng Austin vì tư tâm nên hôm nay bận lắm, đợi hai gặp mặt , thuận tiện đến xem ba đứa nhỏ Đoàn Tử.
“Anh đến ?!”
Bước phòng khách, Khương Lê chào hỏi Austin một câu.
Giang Bác Nhã thì nhàn nhạt quét mắt Austin:
“Cậu đúng là rảnh rỗi thật!”
Quăng một câu đầy vẻ mỉa mai, Giang Bác Nhã lên lầu một bộ quần áo, đó xuống lầu chào Khương Lê một tiếng đến công ty.
“Anh đừng để bụng nhé, cha tính tình giống trẻ con thôi, chứ thật sự ý kiến gì với .”
Khương Lê một câu, thấy Austin xua tay hiệu để ý, cô tiếp tục về chuyện của Thẩm Quân:
“Cha dượng của Cát An từng là đồng nghiệp của , nhân phẩm gì bàn cãi, đối xử với trẻ con cũng ôn hòa…”
Chương 1211 Đây là tiết tấu gây chuyện đây
Tốc độ nhanh chậm, Khương Lê luôn giữ nụ môi, tóm tắt sơ qua chuyện của Thẩm Quân.
Đương nhiên, trong đó chắc chắn liên quan đến những chuyện lộn xộn khác.
Ví dụ như việc Thẩm Quân về nước đeo bám Lạc Yến Thanh, và nhiều năm, trong tình trạng kết hôn mà vẫn còn ôm giữ ảo tưởng phi thực tế đối với Lạc Yến Thanh.
“…
tin những gì cô , nhưng dựa sự hiểu của về của Cát An, cô lẽ quan tâm đến Cát An lắm.”
Im lặng hồi lâu, từ giữa răng môi Austin khẽ thốt một câu như .
Nghe , trong đôi mắt trong veo của Khương Lê nhuốm chút nghi hoặc:
“Nếu cảm thấy vợ cũ của khả năng sẽ bỏ bê Cát An, tại khi ly hôn giao đứa trẻ cho cô , và hứa sẽ xuất hiện mặt cô và Cát An nữa?”
Trong miệng Austin chút đắng chát, :
“ và của Cát An thành một đôi là do tác dụng của cồn.
Nói đơn giản là cô vì thích ở bên , mà là vì lỡ mất sự trong trắng với nên thể cùng đăng ký kết hôn.
Cô đấy, trong những chuyện như , con gái tương đối thì chịu thiệt thòi hơn, mà của Cát An là một cô gái bảo thủ.
Sau chuyện đó cô ngừng, cảm thấy trời như sập xuống .
Nhìn cô lóc tự trách, liền đề nghị kết hôn với cô , hai thử chung sống qua ngày, nếu thật sự bồi đắp tình cảm, mà cô kiên trì nổi nữa thì sẽ vô điều kiện đồng ý ly hôn.
Lúc mới đăng ký kết hôn, chúng chung sống cũng khá hòa thuận, nhưng thời gian trôi qua từng ngày, của Cát An hở tí là nổi nóng, thấy là dùng lời lẽ đ-âm chọc.
Nghĩ đến việc cô ở nơi đất khách quê , cộng thêm việc cô là vợ của , hết mực nhẫn nhịn, tự nhủ trong lòng rằng đợi khi con , tình cảm vợ chồng chúng chắc sẽ hơn một chút.
đây chỉ là mong ước hão huyền của , là sự đơn phương tình nguyện của thôi.
Mẹ của Cát An khi sinh Cát An xong thì tính tình còn lớn hơn cả lúc sinh, chỉ cần một chút ý là nhất định sẽ ầm ĩ trong nhà, dọa đứa nhỏ dám gần.
Đợi đến năm Cát An sắp tròn ba tuổi, nó cuối cùng cũng ngửa bài với , cô ly hôn, trở về đất nước của , và yêu cầu từ bỏ quyền giám hộ đối với Cát An.
Nói Cát An là miếng thịt cô rơi , cô nhất định mang theo bên , nếu , chồng như đây chính là đang lấy mạng cô .
Cô cầu xin, bất đắc dĩ chỉ thể đồng ý để cô mang Cát An .”