Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 851

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:52:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chưa đợi đại đội trưởng Khương và Thái Tú Phân lên tiếng, Khương Lê như thể đang thầm mở miệng:

 

“Ba, , hai cứ yên tâm một trăm cái một ngàn cái, ở chỗ Lê Bảo ,” cô khẽ vỗ vỗ lên tim :

 

“hai là quan trọng nhất, con cũng yêu hai nhất nhất luôn!”

 

Nói xong, cô còn chớp chớp mắt.

 

Lạc Yến Thanh bộ dạng tinh quái của Khương Lê, kìm cong môi.

 

Đại đội trưởng Khương và Thái Tú Phân thì cùng lúc thành tiếng.

 

“Nghịch ngợm!”

 

Gõ gõ lên trán con gái, Thái Tú Phân :

 

“Nếu con thì từ nay về đổi cách xưng hô .”

 

“Để tính ạ.”

 

Khương Lê lập tức đồng ý.

 

Thái Tú Phân nhíu mày:

 

“Gì mà để tính ?

 

Ba con còn thể chủ động giặt tã cho đám Đoàn Tử, chỉ riêng từ điểm mà xem, ông là thật lòng yêu thương con và đám Đoàn T.ử từ tận đáy lòng, con đừng để đợi lâu, hôm nay ba con nhắc đến chuyện con đến giờ vẫn nhận ông , suýt nữa thì đấy.”

 

“Ông Giang dễ tổn thương ạ?”

 

Khương Lê tin lắm.

 

“Mẹ lừa con gì chứ?

 

Không tin con hỏi ba con và Yến Thanh xem.”

 

Thái Tú Phân dời tầm mắt sang đại đội trưởng Khương và Lạc Yến Thanh, Khương Lê theo thì thấy hai lượt gật đầu.

 

Im lặng một lát, Khương Lê nhàn nhạt :

 

“Được , con ạ.”

 

Tiếp đó, cô chuyện bà cụ Vu dặn dò cô trong thư, đó, tầm mắt khóa c.h.ặ.t Lạc Yến Thanh:

 

“Đợi em về nước, em sẽ giúp nhà họ Vu g-ầy dựng t.ửu lầu,

 

ngoài , tuy bà nội Vu trực tiếp nhắc đến trong thư chuyện một trong những đứa con của chúng mang họ Vu, nhưng em thể qua từng dòng chữ của bà, bà tiếc nuối vì nhà họ Vu còn nối dõi.”

 

“Anh hiểu ý em.”

 

Trên khuôn mặt tuấn tú của Lạc Yến Thanh lấy một chút bằng lòng:

 

“Bất kể con cái mang họ gì thì đều là do và em sinh , là con trai con gái của chúng .”

 

Đại đội trưởng Khương:

 

“Hai đứa thực sự quyết định ?”

 

Thái Tú Phân cũng chằm chằm Khương Lê.

 

“Ba, bà nội Vu giao bộ những thứ chị em họ để cho con, hơn nữa còn cho con mấy tòa t.ửu lầu, khế ước nhà đất, hiện tại quốc gia đang trả những thứ sung công đây cho chủ nhân cũ, con nhận lời ủy thác của bà nội Vu thì thể để bà thất vọng .

 

Hơn nữa, bác lớn đó của con là vì nước hi sinh, nếu nhà họ Vu thực sự cứ thế mà biến mất thì ba chị em bà nội Vu e là suối vàng khó mà yên giấc.”

 

Nghe xong lời Khương Lê , đại đội trưởng Khương lên tiếng:

 

“Con và Yến Thanh nếu ý kiến gì thì ba ủng hộ hai đứa thôi.”

 

Thái Tú Phân:

 

“Hai đứa mở lời thì ba con và ông nội con e là cũng sẽ đề đạt với con, để một trong đám Đoàn T.ử theo họ của họ.”

 

“Vậy thì đợi họ đề đạt tính ạ.”

 

Nói xong, Khương Lê chuyển chủ đề:

 

“Vẫn đặt tên chính cho đám Đoàn T.ử nữa, ba, , hai cũng cho ý kiến ạ.”

 

Lại hỏi Lạc Yến Thanh:

 

“Anh nghĩ xong ?”

 

lúc Lạc Yến Thanh định mở miệng thì tiếng gõ cửa vang lên, theo đó là giọng của Giang Bác Nhã:

 

“Lê Lê.”

 

“Cửa khóa ạ.”

 

Khương Lê đáp lời.

 

Giang Bác Nhã đẩy cửa bước , ông thấy Lạc Yến Thanh và hai vợ chồng đại đội trưởng Khương đều ở đó, kìm sững , đó chào hỏi một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-851.html.]

 

“Đoàn T.ử gọi là Minh Đình, thấy ?”

 

Đây là giọng của Lạc Yến Thanh.

 

Ánh mắt Giang Bác Nhã sáng lên:

 

“Mọi đang đặt tên chính cho đám Đoàn T.ử ?”

 

“Ông Giang ngài đây là đang còn hỏi.”

 

Khương Lê Giang Bác Nhã một cái.

 

“Lê Bảo!”

 

Thái Tú Phân lườm con gái cưng một cái:

 

“Nói chuyện với bề kiểu gì hả?”

 

“Con ạ.”

 

Khương Lê nở một nụ với già, tiếp đó với Giang Bác Nhã:

 

“Con chuyện thẳng tính, mong ông Giang đừng giận con nhé!”

 

“Không , ba nỡ giận con chứ.”

 

Giang Bác Nhã là cố ý, mặt dày mặt đại đội trưởng Khương, Thái Tú Phân và Lạc Yến Thanh mà tự xưng là ba với Khương Lê.

 

“Con vẫn nhận ngài đấy.”

 

Khương Lê lộ vẻ kiêu kỳ, cô nhàn nhạt Giang Bác Nhã, tầm mắt rơi về Lạc Yến Thanh:

 

“Tên Minh Đình tệ, dùng cho Đoàn T.ử , ba, , hai thấy thế nào?”

 

Hai vợ chồng đại đội trưởng Khương:

 

“Nghe đấy.”

 

“Minh nghĩa là sáng sủa, quang minh, minh, rõ ràng, thâm minh đại nghĩa, Đình ngụ ý uy nghiêm, dũng cảm, vững chãi...”

 

Giang Bác Nhã xong, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:

 

“Đặt tên cho Đoàn T.ử là Minh Đình, quả thực .”

 

Khoảnh khắc tiếp theo, ông hỏi:

 

“Tên chính của Thang Viên là gì?

 

Còn tên chính của Quả Quả nữa?”

 

“Hay là để em Giang đặt một cái , cũng là học, cái tên đặt cho đứa trẻ chắc chắn cũng như cái tên Yến Thanh đặt .”

 

Đại đội trưởng Khương Giang Bác Nhã một câu.

 

Ngay lập tức, Giang Bác Nhã mừng rỡ xoa tay:

 

“Thực sự để đặt một cái ?”

 

Ông về phía Khương Lê.

 

Khương Lê tùy miệng :

 

“Ông Giang cũng nhất thiết tốn tâm sức .”

 

“Không tốn tâm sức tốn tâm sức, ba nghĩ kỹ , gọi là Minh Sâm thì thế nào?

 

Thang Viên gọi là Minh Sâm, là chữ Sâm bộ ‘Vương’ , Sâm dùng tên con trai, ngụ ý trân quý, phẩm đức cao thượng vân vân.”

 

Nói xong, Giang Bác Nhã quan sát sắc mặt của Lạc Yến Thanh và hai vợ chồng đại đội trưởng Khương:

 

“Thấy thế nào?”

 

Thái Tú Phân:

 

thấy khá .”

 

Đại đội trưởng Khương:

 

“Thang Viên liền gọi là Minh Sâm.”

 

Khương Lê lúc :

 

“Ba, ba và đặt tên chính cho Quả Quả ạ.”

 

Nào ngờ, đại đội trưởng Khương và Thái Tú Phân cùng lắc đầu, đại đội trưởng Khương :

 

“Ba mấy chữ, đặt tên .”

 

“Ai thế chứ, con thấy tên của con và các cả đều , còn tên của đám Dương Dương nữa, cái nào cũng đặc biệt dễ , mà ngụ ý cũng .”

 

 

Loading...