Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 850
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:52:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Lê Bảo sinh thể trạng yếu, nuôi dưỡng, chăm sóc kỹ lưỡng, con bé định chừng ngày nào đó sẽ mất, cú sốc như chúng chịu đựng nổi.”
Lau khóe mắt, Thái Tú Phân hỏi:
“Bây giờ con thể cho Lê Bảo thế của từ lúc nào ?
Mẹ và ba nó ở nhà bao giờ nhắc đến chuyện , càng đừng là nhắc đến mặt Lê Bảo.”
“Mẹ, và ba đừng nghĩ nhiều, Tiểu Lê bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa hai .”
Sắc mặt Lạc Yến Thanh nghiêm túc, :
“Những lời ông Giang lúc đều là sự thật, Tiểu Lê khi bà nội Vu mất, mà bà nội Vu lúc nhắm mắt,
cũng trực tiếp quan hệ giữa bà và Tiểu Lê, bà chỉ để Tiểu Lê gọi một tiếng bà nội nhắm mắt xuôi tay.
Biết cụ thể về quan hệ với bà nội Vu là do ông nội Tiêu đưa bức thư bà nội Vu để cho Tiểu Lê, trong bức thư đó kẹp một tấm ảnh,
Tiểu Lê và con xem xong đều kinh ngạc, đó chúng con từ bức thư bà nội Vu để mới quan hệ giữa Tiểu Lê và bà nội Vu.
Tuy nhiên, trong bức thư đó, bà nội Vu bà nhờ các đồng chí ở bộ phận liên quan xác minh thế của Tiểu Lê, ngờ tra đến trạm y tế trấn chúng thì manh mối đứt.”
Đại đội trưởng Khương:
“Ý là ?”
Lạc Yến Thanh giải thích:
“Trong thư, bà nội Vu nhắc đến ruột của Tiểu Lê là nha trong phủ của nhà chồng bà, tức là phủ của ông già Giang, vì ông già Giang đồng ý cho con trai ở bên một nha nên đối phương dụ dỗ ông Giang thời trẻ bỏ trốn, chạy một mạch đến một thị trấn nhỏ ở Tây Bắc sinh sống.”
Thái Tú Phân:
“Chính là ở trấn của chúng ?”
Lạc Yến Thanh gật đầu:
“Ai ngờ, khi ruột Tiểu Lê còn cách ngày sinh hơn một tháng thì ông Giang tình cờ gặp mà ông già Giang phái phố ở thị trấn đó, hai lời liền cưỡng ép mang ông Giang về Bắc Thành.
Các đồng chí ở bộ phận liên quan tra đến đây, cân nhắc đến lời bà nội Vu , liền đến trạm y tế trấn kiểm tra xem trong vòng hai tháng đó những sản phụ nào sinh con,
nhưng cho phòng tư liệu và phòng hồ sơ của trạm y tế từng xảy một vụ hỏa hoạn lớn, thiêu rụi sạch sành sanh thứ, ngoài những bác sĩ và y tá việc trong thời gian đó đều điều chuyển nơi khác.
tấm ảnh bà nội Vu để đó, , thật lòng, đừng là Lê Bảo, ngay cả con cũng thể mở mắt dối rằng Tiểu Lê và bà nội Vu ruột thịt.”
“Vậy tại các con giấu chúng ?”
Giọng điệu Thái Tú Phân chút bất mãn.
Đại đội trưởng Khương lúc lên tiếng:
“Được , bà bớt cố chấp , em Giang và Yến Thanh chẳng , Lê Bảo là sợ chúng nghĩ nhiều, chúng buồn nên mới chuyện con bé mặt chúng , cũng hỏi chúng xem con bé do chúng sinh .”
Nghe , Thái Tú Phân im lặng.
Thấy , đại đội trưởng Khương :
“Bà nghĩ xem, nếu Lê Bảo trực tiếp hỏi con bé do chúng sinh , hoặc trực tiếp lấy bức thư thím Vu để cho chúng xem, bà và trong lòng dễ chịu ?”
“Mẹ, Tiểu Lê thực sự là thấy và ba buồn nên mới chọn cách giấu hai , ngay cả đến tận bây giờ cô vẫn từng nghĩ đến chuyện nhận ông Giang, thể thấy địa vị của và ba trong lòng Tiểu Lê quan trọng đến mức nào.”
Lạc Yến Thanh Thái Tú Phân và đại đội trưởng Khương, thấy vẻ mặt hai giãn ít, kìm tiếp:
“Mấy năm nay Tiểu Lê ít kể với con rằng hai đối xử với cô thế nào, các trai chị dâu, cùng các cháu cũng từng một bảo vệ cô , chiều chuộng cô , Tiểu Lê cô yêu hai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-850.html.]
“Yêu với đương cái gì chứ.”
Thái Tú Phân Lạc Yến Thanh, mặt nụ :
“Yên tâm , giận các con , hơn nữa Lê Bảo là do và ba vợ con một tay nuôi lớn, con bé thế nào chúng hiểu rõ lắm!”
Đại đội trưởng Khương gật đầu với Lạc Yến Thanh, tỏ ý tán đồng lời Thái Tú Phân , tiếp đó ông :
“Đợi Lê Bảo ngủ dậy, ba và con sẽ rõ chuyện năm đó , nếu Lê Bảo bằng lòng, con bé nhận chú Giang của con, ba và vợ con ý kiến.”
“Có thêm hai yêu thương Lê Bảo nhà , giờ nghĩ thấy chuyện chẳng gì cả.”
Câu là Thái Tú Phân với đại đội trưởng Khương.
“Con đều theo ba và .”
Lạc Yến Thanh đương nhiên sẽ ý kiến.
Nửa buổi chiều.
“...”
Khương Lê mở to mắt, thẳng đại đội trưởng Khương và Thái Tú Phân:
“Ba, , con... con cố ý giấu hai ?”
Cái ông giáo sư Lạc , hôm quả nhiên chuyện giấu !
“Mẹ , ba con cũng , con là sợ chúng nghĩ nhiều, thấy chúng buồn nên mới luôn nhắc đến mặt chúng .”
Bốn mắt với Khương Lê, ánh mắt Thái Tú Phân đầy vẻ hiền từ, bà thuận tay vuốt ve lọn tóc gáy Khương Lê, :
“Về chuyện giữa ông Giang và ruột con, ông Giang và chúng đều ,
và ba con hồ đồ, năm đó ông Giang cố ý bỏ rơi ruột con, còn con thì ruột con ác ý bỏ rơi trong thùng r-ác nhà vệ sinh nữ của trạm y tế trấn chúng .
Nếu hôm nay mặt là ruột con, tuyệt đối sẽ tát cho bà mấy cái tát ngay lập tức, khiến bà câu nào, càng đừng đến chuyện nhận con.”
Sắc mặt Thái Tú Phân bỗng dưng lạnh lùng:
“Người phụ nữ đó chỉ là nhẫn tâm, bà là độc ác!
Thực sự đứa con gái thì thể quấn con thật kỹ đặt ở nơi thấy, chứ ném đứa trẻ mới chào đời nơi như thùng r-ác nhà vệ sinh.
Giờ bà ở , nếu gặp , xem trị bà !”
Nghe , Khương Lê :
“Chuyện thì cần ạ.
Dù bà cũng chẳng là gì của con cả, trong lòng con chỉ duy nhất một thôi.”
Xoa đầu cô con gái cưng, Thái Tú Phân rạng rỡ:
“Chỉ con là dẻo miệng.”
Khương Lê:
“Con gái là thật lòng chứ đang dỗ dành lớn tuổi cho vui ạ.”
Ánh mắt dời sang đại đội trưởng Khương:
“Đương nhiên, con cũng chỉ duy nhất một ba, nhưng chỗ ông Giang , con sẽ gọi ông là ba , để tránh ngày nào ông cũng con với ánh mắt đầy oán hận, con như thể con nợ ông ít tiền , hận thể trốn tránh ông mà .”