Sau khi rời khỏi quán lẩu của vợ chồng con trai cả, đại đội trưởng Khương về khu tập thể.
“Nói chuyện với vợ chồng thằng cả xong chứ?"
Thấy đại đội trưởng Khương cửa, Thái Tú Phân thuận miệng hỏi.
“Ừ."
Đại đội trưởng Khương gật đầu.
“Con dâu cả tỏ thái độ gì chứ?"
Thái Tú Phân hỏi, bà nghĩ về con dâu cả, mà là quán lẩu ăn phát đạt, cho dù thuê nhưng hễ bận lên là ai rảnh tay, dựa điểm , Thái Tú Phân nhịn mà lo lắng con dâu cả sẽ lời oán thán.
“Tốt lắm, đồng ý nhanh ch.óng, còn bảo chúng cứ yên tâm, nó và thằng cả sẽ chăm sóc cho ba đứa nhỏ."
Đại đội trưởng Khương sự thật, , Thái Tú Phân cuối cùng cũng yên tâm, bà :
“ cũng xong với em gái Tề , bữa trưa và bữa tối của sắp nhỏ sẽ ăn bên nhà cô , điều đưa tiền phiếu mà nhận."
Đại đội trưởng Khương:
“Sau với con rể một tiếng, nó sẽ trả cái ân tình ."
“ cũng nghĩ giống ông."
Bất kể là đưa tiền phiếu mua chút đồ khác mang sang, Thái Tú Phân tin rằng Lạc Yến Thanh đều sẽ trả hết cái tình .
Đại đội trưởng Khương:
“Ngày mai là , bà thu dọn , đừng để đến lúc luống cuống tay chân."
“Cái còn cần ông ?!"
Lườm đại đội trưởng Khương một cái, Thái Tú Phân :
“Từ nhà em gái Tề về là thu dọn xong xuôi , ngày mai xe của ông Giang đến là chúng luôn."
“Buổi tối nghĩ kỹ nữa xem, đừng để sót món gì."
Đại đội trưởng Khương dặn dò.
“Sót cái gì chứ?
Chẳng qua là mang mấy bộ quần áo của hai già , mang thêm ít tương ớt và dưa muối Lê Bảo thích ăn thôi."
Dưa muối và tương ớt đều do Thái Tú Phân tự tay , lúc ở nhà Khương Lê thích ăn, vì , khi Thái Tú Phân thu dọn đồ đạc mang theo cho ngày mai, việc đầu tiên là dùng mấy cái lọ thủy tinh rửa sạch phơi khô, chia đựng cho Khương Lê một ít, tránh việc khi quên mất.
“Mấy bộ quần áo nhỏ, tã lót, đệm lót bà tự tay xếp ?"
Đại đội trưởng Khương hỏi.
“ là lo hão!"
Thái Tú Phân tặng đại đội trưởng Khương thêm một cái lườm nữa, bà :
“Những thứ đó đều là tự tay cho cháu ngoại nhỏ của chúng đấy, nửa tháng Lê Bảo gọi điện về, ngay trong ngày hôm đó thu xếp thỏa hết cả ."
Bất kể là quần áo nhỏ tã lót, bà đều giặt sạch sẽ, đem phơi nắng, cùng với đệm lót xếp gọn gàng trong một cái túi lớn, cần một lão già như ông nhắc nhở?!
“Thu dọn xong là ."
Đại đội trưởng Khương bận tâm đến hai cái lườm cháy mắt của Thái Tú Phân.
Sau bữa tối.
Thái Tú Phân dọn dẹp xong nhà bếp, phòng khách, cùng đại đội trưởng Khương thông báo cho ba đứa Minh Duệ chuyện ngày mai họ sẽ nước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-831.html.]
Nghe xong, Minh Duệ hề suy nghĩ, vẻ mặt nghiêm túc :
“Bà ngoại, ông ngoại, hai cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cho các em."
“Cháu ngoan, bà các cháu đều hiểu chuyện, nhưng bà và ông ngoại nhà, các cháu việc gì thì cứ tìm bác cả và bác dâu cả, hoặc trực tiếp tìm bà nội nuôi, đừng để bắt nạt mà cứ nén nhịn trong lòng đấy."
Nói thật, vài năm chung sống, Thái Tú Phân nảy sinh tình cảm với ba đứa cháu ngoại “hờ" , đột ngột rời xa một thời gian ngắn, bà thật sự chút yên tâm.
yên tâm cũng chẳng còn cách nào, bà chỉ một đứa con gái, hiện giờ con gái ở nước ngoài sắp sinh con, như bà thể ở bên cạnh cho ?
Tuy nhiên cũng , đối với ba đứa cháu ngoại hờ , bà cũng sắp xếp thỏa cả , nghĩ chắc chúng sẽ chuyện gì .
“Bà ngoại, bà và ông ngoại cứ yên tâm , cháu và em gái cùng cả từ đến nay bao giờ chủ động gây mâu thuẫn với ai, nhưng nếu kẻ nào dám bắt nạt tụi cháu, tụi cháu đương nhiên sẽ yên chịu đòn ."
Đây là giọng của Minh Hàm.
“Bà ngoại, cháu từng với cháu và cả hai rằng, chúng chủ động gây sự nhưng cũng sợ sự, kẻ nào dám chúng khó chịu, chúng sẽ cho kẻ đó khó chịu hơn.
Tóm , tụi cháu hèn, tuyệt đối chịu nhục vô cớ, để bản chịu thiệt thòi ."
Minh Vi nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ, một cách đầy khí thế.
“Mẹ cháu sai, nhưng ông ngoại hy vọng các cháu thể nhẫn nhịn thì cứ nhẫn nhịn, nhịn thì tìm bác cả, chú út của các cháu, nhất đừng bốc đồng mà đ-ánh nh-au với ."
Đại đội trưởng Khương vẻ mặt nghiêm nghị:
“Các cháu còn nhỏ, đ-ánh nh-au nặng nhẹ, lỡ như thương thật, chuyện nhỏ cũng thành chuyện lớn, như ."
Nghe đại đội trưởng Khương , Minh Duệ lên tiếng:
“Ông ngoại yên tâm, tụi cháu chừng mực, cháu ít nhấn mạnh , cho tụi cháu tùy tiện tay với khác."
“Thế thì ."
Đại đội trưởng Khương gật đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ an lòng....
Bên ngoài cửa sổ ánh trăng trong trẻo như nước, Minh Hàm giường trằn trọc ngủ , nhịn khẽ gọi trai Minh Duệ:
“Anh ơi xuống đây ngủ ?"
Minh Duệ hỏi:
“Làm gì?"
“Em chuyện với ."
Minh Hàm dậy, chuẩn leo lên giường , đúng lúc , Minh Duệ vén chăn :
“Được , yên đó, xuống với em."
Nghe , Minh Hàm nhe răng, thành tiếng xuống .
“Nói ."
Minh Duệ nhẹ chân nhẹ tay xuống giường , xuống bên cạnh Minh Hàm:
“Anh lời nhảm nhí đấy."
“Anh , thật là, em còn mở miệng mà em định lời nhảm nhí?"
Minh Hàm nghiêng hướng về phía trai Minh Duệ, nháy nháy mắt, nhỏ giọng :
“Ngày mai bà ngoại và ông ngoại nước ngoài thăm , đợi một thời gian nữa, ba chúng cũng sẽ qua đó ?"
“Đừng vòng vo."
Giọng điệu Minh Duệ mấy lành.