Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 798
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 1192 Khương Lê đồng ý
“Cô đừng quá đáng quá!"
Lê Lê bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i bảo bảo, chẳng lẽ ông với Lê Lê rằng, hằng ngày hãy quan tâm chăm sóc nhiều hơn cho một thiếu niên mắc chứng tự kỷ và chức năng tạo m-áu ?
Sắc mặt Giang Bác Nhã lúc đen kịt như thể sắp nhỏ mực , ông chằm chằm phụ nữ đang cách vài bước chân:
“Tình hình hiện tại của Lê Lê cô cũng thấy đấy, cô nghĩ trong cảnh con bé lo việc học, chăm sóc bản và bảo bảo trong bụng, thì con bé còn bao nhiêu tâm trí để để ý đến cảm nhận của khác?"
Khựng một lát, Giang Bác Nhã :
“Đứa trẻ đó chỉ mắc chứng tự kỷ mà chức năng tạo m-áu còn vấn đề, chỉ cần sơ suất một chút là thể xảy hậu quả thể cứu vãn , trọng trách lớn như , con gái gánh vác!"
“Tiên sinh Giang ông đừng kích động, ý đó, chỉ là nghĩ trong những ngày cuối tuần sắp tới, thể đưa Alan đến chỗ ông tìm cô Khương Lê chơi một lát."
Cô Lily khẽ giải thích.
Nghe , Giang Bác Nhã im lặng, hồi lâu mới :
“ sẽ cân nhắc."
Dù thế nào nữa, và dù ông thừa nhận , đứa trẻ đó cũng là m-áu mủ của ông.
Nếu thực sự vì phụ nữ mắt mà tuyệt tình đến mức trơ mắt đứa trẻ đó chỗ ch-ết, thật, lúc đó ông chắc chắn sẽ ít nhiều tự trách .
vấn đề là, ông nên thế nào với con gái bảo bối về chuyện của đứa trẻ đó, cũng như lời thỉnh cầu mà phụ nữ đưa ?
Đôi mày nhíu c.h.ặ.t, Giang Bác Nhã im lặng nửa ngày lời nào.
“Cảm ơn!"
Trong ánh mắt đẫm lệ của cô Lily trào dâng sự xúc động, cô vô cùng chân thành cảm ơn Giang Bác Nhã:
“Tiên sinh Giang, mặt Alan cảm ơn ông!"
“Không cần thiết ."
Tiếng của cô Lily kéo suy nghĩ của Giang Bác Nhã trở , ông vô cảm :
“Về đứa trẻ đó, sẽ nhận , điểm hy vọng cô ghi nhớ kỹ!"
“Tiên sinh Giang cứ yên tâm, Alan chỉ là con của riêng , tuyệt đối sẽ dùng phận của đứa trẻ để gây rắc rối cho ông, cũng như mang đến phiền phức gì cho ông hết."
Cha và chỉ cô là con duy nhất, mà cô cho đến giờ vẫn kết hôn, cách khác, Alan của cô chính là hậu duệ duy nhất của cha cô, nếu như... nếu như Alan thể khôi phục sức khỏe, thì cả gia tộc Davis sẽ từ tay cô truyền cho con trai cô.
Mà so với đà phát triển của nhà họ Giang, gia tộc Davis tuy phần kém sắc hơn nhưng cách cũng quá lớn, vả đây dù cũng là gốc rễ của nhà họ Giang, tương lai sự phát triển của hai gia tộc sẽ , đây vẫn là một ẩn .
Hơn nữa, chuyện năm xưa là ở cô, việc sinh Alan cũng là quyết định của cô, như con của cô lấy tư cách gì mà dòm ngó thứ của nhà họ Giang?
Vả cô vốn dĩ cũng từng nghĩ đến việc để con đụng tay đồ của nhà họ Giang!
Cô Lily thần sắc thản nhiên, cô :
“Nếu Alan thể khôi phục sức khỏe, tương lai cả gia tộc Davis đều là của thằng bé, vì Giang cần lo lắng Alan sẽ tranh giành bất cứ thứ gì với cô Khương Lê ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-798.html.]
“Nó tranh cũng tư cách đó !"
Giọng Giang Bác Nhã lạnh lùng:
“Cho đến tận bây giờ vẫn hiểu nổi, chuyện như xảy mà cô rốt cuộc nghĩ thế nào khi quyết định sinh đứa trẻ ?"
“... kết hôn, cái đêm năm đó, bạn bè lôi kéo uống r-ượu, kết quả đối phương lợi dụng lúc để ý bỏ thu-ốc r-ượu của , trong lúc uống ly r-ượu đó..."
Cô Lily kể chi tiết những gì trải qua năm đó cho Giang Bác Nhã , cuối cùng cô :
“Xin hãy tin , những gì năm xưa là sự thật, bây giờ cũng vẫn là sự thật, việc phòng của ông là ngoài ý ...
ngờ chỉ qua một đêm đó mà m.a.n.g t.h.a.i bảo bảo, lúc chuyện hoảng hốt, nhưng cứ nghĩ đây lẽ là món quà Thượng đế ban tặng cho ,
nên nghĩ nhất định sinh thằng bé ... vả , thằng bé dù thế nào nữa cũng là một sinh linh nhỏ bé, nỡ lòng nào tàn nhẫn tước đoạt mạng sống của nó."
Nghe cô Lily kể xong, thần sắc Giang Bác Nhã thấy đổi gì:
“Được , cô cứ đợi điện thoại của ."
Dưới lầu, Alan luôn im lặng, tuy nhiên ánh mắt từng rời khỏi Khương Lê một giây phút nào.
Đối với điều , Khương Lê hề thấy khó chịu chút nào, cô thần sắc dịu dàng chuyện với thiếu niên, , chỉ một cô , thiếu niên khẽ mím môi, cô với vẻ mặt một chút cảm xúc.
“Lê Lê, cháu nhiều như , Alan nó hiểu ?"
Đây là tiếng của Giang Hồng Phát.
Nghe , Khương Lê khẽ lắc đầu:
“Cháu cũng chắc lắm."
Im lặng một lát, Khương Lê kể chuyện của Tống Hiên, điều khiến Giang Hồng Phát kinh ngạc thôi:
“Đứa trẻ đó thực sự khôi phục khác gì những đứa trẻ bình thường ?"
“Vâng, cũng hòm hòm ạ."
Khương Lê gật đầu, đó trong mày mắt đầy ý :
“Hiên Hiên chỉ kéo đàn nhị , đạt ít giải thưởng trong nước, mà em còn cùng tham gia kỳ thi đại học với cháu, và đỗ học viện âm nhạc nổi tiếng nhất cả nước với điểm cao, cháu nghĩ trong tương lai xa, em chắc chắn sẽ đến những thánh đường âm nhạc danh tiếng ở nước ngoài để biểu diễn."
“Cô Khương Lê, tên Hiên Hiên mà cô nhắc tới, em ... đây em thực sự cũng tình trạng giống như Alan ?"
Cô Lily cầu thang, thấy Khương Lê chuyện với Giang Hồng Phát về câu chuyện của Tống Hiên thì khỏi ngẩn ngơ, lúc Khương Lê xong, cô vô cùng xúc động, rảo bước xuống cầu thang, đến mặt Khương Lê hỏi dồn.
Phía cô, gương mặt Giang Bác Nhã cảm xúc gì khác lạ.
“Khi mới thấy Alan cái đầu tiên, cháu thấy tình hình của Hiên Hiên khi đó nghiêm trọng bằng Alan, nhưng khoảnh khắc Alan bắt tay với cháu, cháu cảm thấy tình hình của hai họ cũng xêm xêm , nhưng cụ thể Alan thể khôi phục sức khỏe như Hiên Hiên thì cái cháu dám chắc."
Có những chứng bệnh bề ngoài thì giống nhưng xét góc độ y học thì vẫn phân tích đối xử cụ thể, thể đưa kết quả một cách độc đoán .
“ thể cầu xin cô một việc ?"
Nếu như đứa trẻ tên Hiên Hiên đó thể khôi phục sức khỏe khi ở bên cạnh cô Khương Lê, Alan tiếp xúc nhiều với cô Khương Lê cũng thể từ từ trở nên giống như những đứa trẻ bình thường cùng lứa tuổi.