Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 788

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Minh Hàm:

 

“Em bao giờ thất vọng cả!”

 

Minh Duệ:

 

“Anh .

 

Em và Vi Vi đều giỏi!”

 

“Anh cả cũng giỏi!”

 

Minh Hàm nở nụ .

 

Minh Duệ xoa xoa đầu em trai Minh Hàm một cái, :

 

“Được , mau ngủ , nếu sáng mai dậy nổi thì gay go đấy.”

 

“Vâng.”

 

Minh Hàm đáp lời, trai Minh Duệ giường tầng .

 

“Anh ơi…”

 

“Anh đang đây, em .”

 

Minh Duệ mới xuống , nhưng thấy tiếng của Minh Hàm, hề chút mất kiên nhẫn nào.

 

“Mẹ trong thư nhắc đến sẽ gửi quà cho tụi , xem món quà sẽ là gì nhỉ?”

 

“Anh , nhưng chắc chắn đều là những thứ tụi thích.”

 

“Em cũng nghĩ đấy!”

 

Minh Hàm xong, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, chỉ thấy lông mày nhóc khẽ nhíu , phồng má :

 

“Anh ơi, mấy bạn trong lớp em đáng ghét cực kỳ, thế mà em và một bạn nữ trong lớp trông giống , còn em và bạn nữ đó giống cặp song sinh hơn.”

 

“Đừng bậy bạ.”

 

Minh Duệ đáp , hề để tâm đến những gì Minh Hàm .

 

“Em là những lời đó, nhưng bạn Hàn Thiến đó đáng ghét lắm, thế mà kể với Vi Vi, em và cha bạn lúc nhỏ trông giống hệt như đúc.”

 

Lông mày Minh Hàm gần như xoắn thành một cục:

 

“Rõ ràng em và Vi Vi mới là cặp song sinh, là cha và cái bà xa sinh , Hàn Thiến và mấy bạn trong lớp dựa cái gì mà em như thế?”

 

Nghe sự uất ức trong giọng của em trai Minh Hàm, tâm trạng Minh Duệ lúc cũng vô cùng phức tạp, nhưng ngoài miệng vẫn :

 

“Bọn họ là rảnh rỗi quá việc gì thôi, em cần để ý.”

 

Cậu mười một tuổi, còn là đứa trẻ gì nữa, đặc biệt là một năm gần đây, mỗi gặp chú Tiêu việc ở đài truyền hình trong đại viện, tự chủ sẽ suy nghĩ nhiều hơn.

 

Cộng thêm việc chú Tiêu mỗi thấy đều sững một lúc, khiến thể nghĩ đến những chuyện hoặc .

 

Con cái giống cha là chuyện đương nhiên, giống cha cũng chẳng , nhưng giống đến sáu bảy phần với liên quan, thì tránh khỏi chút kỳ lạ.

 

Thị lực của Minh Duệ , khi soi gương khó để nhận những điểm tương đồng ngũ quan của và chú Tiêu .

 

Nếu họ cùng , tuyệt đối sẽ coi là một cặp cha con.

 

Nghĩ như , trong lòng Minh Duệ thực sợ hãi, sợ là con của cha, hiện giờ, cũng chính là lúc thấy lời của em trai Minh Hàm, khiến Minh Duệ kìm nén một nữa hoảng sợ.

 

Cậu giống cha, em trai Minh Hàm cũng giống cha, giống cha của bạn nữ cùng lớp, chuyện … chuyện rốt cuộc là thế nào?

 

Không, thực đoán điều gì đó, nhưng dự đoán của trở thành sự thật.

 

, một chút cũng !

 

Minh Duệ thầm nhủ với bản , là con của cha, em trai em gái cũng là con của cha, bọn họ mang họ Lạc, mãi mãi mang họ Lạc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-788.html.]

 

Gạt những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, Minh Duệ vặn thấy Minh Hàm :

 

cái bạn Hàn Thiến đó phiền lắm, cứ luôn ở bên tai em em trông giống cha bạn , ơi, em nhịn vất vả lắm, nếu thấy bạn là con gái, em tay đ-ánh bạn lâu !”

 

“Mẹ chủ động đ-ánh nh-au với bạn học.”

 

Minh Duệ khuyên em trai:

 

“Đất nước chúng dân đông đúc, giống là ít, thích gì thì mặc kệ họ , dù miệng là mọc họ, tụi quản , em chỉ cần đừng để ý là .”

 

Minh Hàm im lặng hồi lâu, nhóc cảm xúc cao lắm mà “ồ” một tiếng.

 

“Ngủ .”

 

“Vâng.”

 

Căn phòng khôi phục sự tĩnh lặng.

 

Ngoài hai em , trong nhà ai tối nay hai đứa nhỏ chuyện gì.

 

“Cha ơi, cha đang con ?”

 

Giọng của bé gái nũng nịu mềm mại, bé mở to đôi mắt đàn ông đang bên giường, đang dỗ bé ngủ, thấy đàn ông tập trung, bé gái nhịn nũng nịu “hừ” một tiếng, :

 

“Cha hư, Thiến Thiến chuyện với cha mà cha thèm để ý .”

 

“Được , cha hư, cha xin Thiến Thiến nhà nhé.”

 

Người đàn ông tên là Hàn Bân, bé gái là con gái của , tên khai sinh là Hàn Thiến, tên mọn là Thiến Thiến, chính là bạn học Hàn Thiến mà Minh Hàm nhắc tới.

 

“Vậy cha con ?”

 

“Con trong lớp một bạn nam trông giống cha lúc nhỏ.”

 

, bạn chỉ giống cha, mà còn giống con nữa đấy, các bạn trong lớp con và Lạc Minh Hàm giống như một cặp song sinh, còn Lạc Minh Hàm và em gái bạn là Lạc Minh Vi chẳng giống chút nào.”

 

“Lạc Minh Hàm?

 

Lạc Minh Vi?”

 

ạ, chính là Lạc Minh Hàm, Lạc Minh Vi, họ là em, sinh cùng một ngày.

 

Cha ơi, Lạc Minh Hàm học giỏi lắm, em gái bạn cũng lợi hại, tuy nhiên, con thích họ cho lắm!”

 

Hàn Thiến bĩu môi:

 

“Con chỉ Lạc Minh Hàm trông giống cha thôi, bạn đ-ánh con , con ghét bạn !

 

Còn Lạc Minh Vi nữa, từ hồi mẫu giáo con thích bạn !”

 

“Tại thế?

 

Chẳng các con là bạn học ?”

 

Hàn Bân ngoài miệng hỏi con gái, nhưng thần sắc là vẻ trầm tư.

 

“Con , tóm thích là thích thôi.”

 

“Được , con thích thì thích !”

 

con thích cô giáo Lê Tử!

 

cô giáo Lê T.ử của Lạc Minh Hàm và Lạc Minh Vi, cha ơi, con khổ tâm quá!”

 

“Cô giáo Lê Tử?”

 

“Chính là dì xinh từng kể chuyện cho các bạn nhỏ tivi đấy ạ, dì chính là cô giáo Lê Tử, hồi con học mẫu giáo, các bạn trong lớp ai cũng thích cô giáo Lê T.ử lắm!

 

Có điều cô giáo Lê T.ử kể chuyện cho các bạn nhỏ nữa, dì tham gia thi đấu thể thao, giống như cô út của con , mang vinh quang về cho đất nước chúng đấy ạ!”

 

 

Loading...