Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 787

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:30:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông là đàn ông thì cái gì chứ?!”

 

Không nhịn lườm đại đội trưởng Khương một cái, Thái Tú Phân :

 

“Trong bụng Lê Bảo nhà mang chỉ một đứa, vả phụ nữ sinh nở giống như qua cửa quỷ, Lê Bảo nó…”

 

“Cứ tự dọa !”

 

Đại đội trưởng Khương vội vàng ngắt lời Thái Tú Phân, ông :

 

“Lê Bảo là đứa phúc, con bé và đứa nhỏ trong bụng chắc chắn đều sẽ bình an vô sự, bà nhất đừng nghĩ vớ nghĩ vẩn!”

 

Ông là đàn ông đại trượng phu đúng là sai, nhưng điều đó nghĩa là ông hiểu lúc phụ nữ sinh con nguy hiểm thế nào, nhưng vì ở đây lo lo nọ, nghĩ theo hướng , chi bằng trong lòng cầu mong con gái r-ượu bình an sinh con .

 

Thái Tú Phân , lập tức đầy mặt ảo não, bà nên những lời xui xẻo, dù đời đôi khi tà môn, ví dụ như bà càng nghĩ về một chuyện gì đó, khi chuyện đó sẽ xảy thật.

 

Trong phút chốc, Thái Tú Phân chỉ hận thể tự vả mồm một cái.

 

Cái cách lúc con gái r-ượu của bà sinh nở còn mấy tháng nữa cơ mà, nghĩ theo hướng , cứ những lời xui xẻo như chứ?

 

“Được , bà cũng là lo lắng cho Lê Bảo nên lời mới chút hấp tấp.”

 

Nhìn Thái Tú Phân đang nghĩ gì, đại đội trưởng Khương nhịn lên tiếng an ủi.

 

Nghe , Thái Tú Phân hướng xuống đất “phỉ phỉ phỉ” mấy cái, bà :

 

“Ông già , chẳng gì cả.”

 

“…”

 

Đại đội trưởng Khương bất lực gật gật đầu.

 

, cần thư hồi âm cho Lê Bảo ?”

 

Thái Tú Phân cầm tờ giấy thư bàn lên, tiện miệng hỏi đại đội trưởng Khương.

 

“Yến Thanh và Tiểu Ngũ, còn bọn Duyệt Duyệt chắc chắn sẽ thư hồi âm, tụi thì cần , nhưng nếu bà lời gì với Lê Bảo, thì tự lên giấy, lát nữa kẹp phong bì của Yến Thanh gửi .”

 

“Với mấy cái chữ , thì cái gì chứ?”

 

Lườm đại đội trưởng Khương một cái, Thái Tú Phân :

 

“Vẫn là ông .”

 

“…

 

Được, bà .”

 

Im lặng một lát, đại đội trưởng Khương đưa phản hồi.

 

 

Nhận thư của Khương Lê, điều đối với ba đứa Minh Duệ mà , nghi ngờ gì là vô cùng vui mừng.

 

Lúc gần chín giờ tối.

 

Ánh trăng trong trẻo, lững lờ trôi.

 

“Anh ơi…”

 

“Có chuyện gì?”

 

Minh Duệ ngửa giường, thấy giọng của em trai Minh Hàm, nhịn kéo dòng suy nghĩ đang bay xa.

 

“Anh đang nghĩ gì thế?”

 

Minh Hàm ngây ngô hỏi.

 

“Anh… nghĩ gì .”

 

Minh Duệ ngoài miệng như , thực tế là đang hồi tưởng nội dung trong bức thư thấy ở nhà khi tan học buổi trưa.

 

Không cần nhiều, thư là do Khương Lê .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-787.html.]

 

Cảm nhận sự quan tâm giữa các dòng chữ, Minh Duệ cảm thấy trong lòng ấm áp, mong kế Khương Lê thể nhanh ch.óng trở về, nhưng điều đó là thể.

 

Đồng thời, kìm nén chút mất lo sợ.

 

—— Mẹ kế con của riêng , liệu còn yêu thương và các em như đây ?

 

Vốn nên nghi ngờ, dù tình cảm của kế dành cho em đều thấy rõ, nhưng vẫn cứ nhịn suy nghĩ.

 

Bởi vì từng nhận ấm từ , nếu… nếu mất , sẽ khó chịu, tin rằng em trai em gái cũng sẽ khó chịu.

 

“Anh chắc chắn đang dối!”

 

Minh Hàm rõ ràng tin những gì trai Minh Duệ , nhóc buồn bực :

 

“Mẹ em bé của và cha , ơi… xem còn đối xử với tụi như đây ?”

 

“Lạc Minh Hàm!”

 

Giọng điệu của Minh Duệ cho lắm:

 

“Em ?”

 

“Anh ơi thể đừng vô lý như thế , em sai chỗ nào chứ?”

 

Minh Duệ trợn to mắt, chằm chằm tấm ván giường đỉnh đầu, phồng má lên:

 

“Anh nhất là cho rõ ràng, nếu … nếu em sẽ giận đấy!”

 

Lúc , Minh Duệ từ giường tầng xuống, xếp bằng giường Minh Hàm, thấy , Minh Hàm dậy, học theo bộ dạng của trai, khoác thêm áo khoác, hai em đối diện , bốn mắt .

 

“Em nên nghi ngờ tình yêu của dành cho tụi !”

 

Vừa lời của Minh Duệ, Minh Hàm há hốc mồm, lộ vẻ hổ thẹn:

 

“Em … em nghi ngờ…”

 

“Nói dối!”

 

Minh Duệ chằm chằm em trai Minh Hàm rời mắt:

 

“Em nếu thật sự nghi ngờ, tại hỏi như ?”

 

“Em… em chỉ là chút sợ hãi…”

 

Hốc mắt ửng hồng, Minh Hàm khịt khịt mũi, mếu máo :

 

“Em yêu tụi , nhưng sắp sinh em trai hoặc em gái nhỏ , đến lúc đó, ngạn nhất đem hết tình yêu của cho em trai em gái nhỏ, tụi bây giờ?”

 

Nước mắt trào khỏi khóe mắt, lăn dài khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên nhỏ, đáng thương :

 

“Anh ơi, nếu thật sự như , em sẽ buồn lắm!”

 

Lòng Minh Duệ mềm , nhích bên cạnh em trai Minh Hàm, đưa tay quàng lấy vai em:

 

“Yên tâm , từ đến nay đều thật lòng thương yêu tụi , tuyệt đối sẽ em trai em gái nhỏ mà ngó lơ tụi , huống chi em trai em gái nhỏ là em ruột của tụi , nghĩ, các em cũng sẽ giống , yêu quý tụi thôi!

 

Đương nhiên, với tư cách là chị, tụi cũng giống như yêu quý tụi , yêu quý em trai em gái, lúc bận rộn thì giúp đỡ chăm sóc các em, em ?”

 

“Em !

 

Em yêu em trai em gái!”

 

Minh Hàm gật gật cái đầu nhỏ.

 

“Vậy em còn lo lắng cái gì nữa?”

 

Xoa xoa đầu Minh Hàm, Minh Duệ :

 

“Em xem tuy rằng đang ở nước ngoài, nhưng hề quên tụi , là sẽ thư cho tụi , hôm nay tụi quả nhiên nhận thư của ,

 

vả thư riêng cho em, cho Vi Vi, và cho cả nữa, điều lên yêu mỗi chúng , em nghĩ ngợi lung tung nữa, lời , học tập cho , mỗi kiểm tra đều đạt điểm cao, đừng để thất vọng!”

 

 

Loading...