Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 738

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:19:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chương 1139 Chú cần thiết thế ?”

 

Ắt hẳn để cô nhỏ Khương Lê, hoặc là chú nhỏ Khương Quốc An, cả Khương Nhất Dương giúp chi trả các khoản chi phí đường , cũng như mua vé tàu.

 

lời thể , cho dù bất kể là cô nhỏ chú nhỏ, cả, bất kỳ ai trong ba cũng đều sẽ tính toán những thứ đó với , nhưng thể coi việc để nhà tốn kém cho là điều hiển nhiên.

 

“Chẳng thuê bảo mẫu giúp trông con đó ."

 

“Bảo mẫu ở nhà việc, hai ngày xin nghỉ, nửa tháng nữa mới ."

 

“Chắc chắn là lý do chứ?"

 

“Dạ."

 

“Vậy , cô ."

 

Khương Lê , tiếp tục trò chuyện với Khương Nhất Hoằng một hai phút, hai chào tạm biệt , cúp máy.

 

“Khương Nhất Hoằng ạ?"

 

Khương Nhất Dương hỏi Khương Lê.

 

“Phải ở nhà giúp Nhan Nhu trông con, bảo là bảo mẫu trong nhà việc xin nghỉ nửa tháng."

 

Khương Lê cảm thấy đây phần nhiều là cái cớ của Khương Nhất Hoằng, nguyên do gì khác ngoài việc cô bao thầu chi phí của .

 

Khương Nhất Dương:

 

“Cậu thì thôi ạ, tiếp theo cô nhỏ định gọi điện cho Mặc Nghiên ?"

 

Khương Lê:

 

“Cháu đúng là hiểu cô."

 

“Cả nhà ai mà chẳng cô nhỏ cô coi Phùng Diệc và Mặc Nghiên như một nhà chứ!"

 

Khương Nhất Dương chút ủy khuất nhỏ:

 

“Mỗi khi nghĩ đến việc bọn họ gọi cô là chị, lòng cháu lạnh ngắt."

 

“Chẳng lẽ là thấy hạ vai vế một cách vô lý?"

 

Khương Lê hỏi.

 

“Cô nhỏ cô còn ?!"

 

Khương Nhất Dương bày bộ mặt khổ sở:

 

“Bọn họ rõ ràng tuổi tác tương đương với cháu, chỉ vì gọi cô là chị, mà cháu về vai vế nhỏ hơn bọn họ một bậc."

 

Khương Lê bật :

 

cũng bắt cháu gọi bọn họ là chú."

 

“Họ dám!"

 

Khương Nhất Dương cố ý nhe răng.

 

Bên cạnh Khương Quốc An và Thái Tú Phân thấy cùng bật thành tiếng.

 

Vài phút , Khương Lê liên lạc với Mặc Nghiên, cũng giống như cách đó với Khương Nhất Thần, Phùng Diệc, Khương Nhất Hoằng, liền thấy Mặc Nghiên trong điện thoại:

 

“Em ."

 

“Vậy khi khởi hành chị sẽ liên lạc với em."

 

“Dạ.

 

, chị Khương Lê, chúc mừng chị nghiệp sớm!"

 

“Cảm ơn em!"

 

“Chị Khương Lê... chị lợi hại!"

 

“Em cũng mà."

 

“Em so với chị Khương Lê ."

 

“Không cần khiêm tốn, chị , ở khoa của các em, em từ lúc khai giảng đến nay nào thi cũng thứ nhất, đây là sinh viên ưu tú thực thụ đấy nhé!"

 

“Được chị khen thế em thấy ngại .

 

Nếu còn việc gì khác, em cúp máy đây ạ."

 

“Được, tạm biệt em."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-738.html.]

Kết thúc cuộc gọi, Khương Lê đặt ống lên điện thoại bàn.

 

“Mẹ về phòng ngủ một lát , nhỏ và Dương Dương nếu mệt thì cũng đ-ánh một giấc ."

 

Ánh mắt rơi lên Thái Tú Phân, Khương Quốc An và Khương Nhất Dương một cái, Khương Lê khẽ một câu.

 

Thái Tú Phân từ sô pha dậy:

 

“Mẹ cũng chợp mắt một lát đây, mấy đứa trẻ tụi con cứ tự xem mà ."

 

Nói đoạn, Thái Tú Phân về phòng.

 

Khương Nhất Dương:

 

“Cô nhỏ cô nghỉ ngơi ạ, cháu và chú nhỏ chuyện thêm một lát."

 

Khương Lê mỉm gật đầu:

 

“Được, hai chú cháu cứ tự nhiên."

 

Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn hai chú cháu Khương Quốc An và Khương Nhất Dương.

 

“Chú nhỏ, lúc chúng đường xem tòa viện đó về, chú bảo cô nhỏ nghiệp... chắc chắn đang lừa cháu chứ?"

 

Hạ thấp giọng, Khương Nhất Dương hỏi Khương Quốc An.

 

“Chú cần thiết thế ?"

 

Khương Quốc An liếc Khương Nhất Dương, giọng cũng hạ xuống thấp:

 

“Cô nhỏ cháu chỉ nghiệp sớm, mà còn lấy bằng kép đấy."

 

“..."

 

Khương Nhất Dương kinh ngạc, hai mắt mở to:

 

“Chuyện ... chuyện thật thể tin nổi!"

 

“Đối với đại đa chúng thì là thể tin nổi, nhưng cô nhỏ cháu, chuyện chẳng là cái gì cả."

 

Chương 1140 Không thể so bì

 

Khương Quốc An giọng điệu chút ghen tị:

 

“Hai chuyên ngành hơn hai mươi môn học, cô nhỏ cháu môn nào cũng đạt điểm tuyệt đối, chuyện lan truyền khắp các khoa viện trong trường chúng , gây chấn động nhỏ ."

 

Dùng sức xoa mặt một cái, Khương Nhất Dương khổ sở :

 

“Trước mặt cô nhỏ, cháu v-ĩnh vi-ễn đều là kẻ nghiền nát."

 

Khương Quốc An trợn trắng mắt:

 

“Ai mà chẳng chứ?!"

 

Từ nhỏ đến lớn, về thành tích học tập, Lê Bảo, cô em gái của v-ĩnh vi-ễn luôn nghiền nát , hơn nữa là nghiền nát một cách nhẹ nhàng.

 

“Chú nhỏ, áp lực lớn lắm nhỉ?"

 

“Cháu xem?"

 

“Được , cháu ."

 

Khương Nhất Dương khóe miệng khẽ mím, một lát , :

 

“Nếu cô nhỏ chọn ngành Y, e là mất bao lâu thể trở thành đại thụ trong giới y học ."

 

Khương Quốc An lúc :

 

“Người của Bộ Ngoại giao đến trường chúng chỉ đích danh cô nhỏ cháu về công tác, cháu cô nhỏ cháu thành thạo ngôn ngữ của mấy quốc gia ?"

 

Nghe , Khương Nhất Dương ngây ngốc lắc đầu, liền thấy Khương Quốc An thuận tay dấu một con , và :

 

“Cơ bản đều là cô nhỏ cháu tự học đấy."

 

Khựng một lát, Khương Quốc An mở lời:

 

“Nói cũng , dượng cháu hồi đó cũng nghiệp sớm, nhưng dùng nhiều hơn cô nhỏ cháu nửa năm, ngoài , dượng cháu về phương diện ngoại ngữ cũng lợi hại, nhưng so với cô nhỏ cháu thì rốt cuộc vẫn kém một chút."

 

Khương Nhất Dương hồi thần, nhỏ giọng :

 

“Chú nhỏ, chú bảo nếu cô nhỏ và dượng cháu con, đến lúc đó đứa em họ nhỏ của cháu thông minh đến mức nào nhỉ?

 

Còn nữa, với diện mạo của cô nhỏ và dượng cháu, em họ nhỏ của cháu ước chừng sinh giống như tiểu tiên đồng .

 

Làm đây, bây giờ cháu hễ nghĩ đến con của cô nhỏ và dượng là trong lòng kìm mà kích động."

 

 

Loading...