Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 728
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:19:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà sở dĩ ông cụ Phùng tìm đến trường mẫu giáo là do Khương Lê kể đầu đuôi những việc Phương Tố , tiếp đó liền nghĩ với tính cách của Phương Tố phần lớn sẽ dễ dàng về nhà, tám phần là hỏi điều gì đó ở trường mẫu giáo mới chịu thôi.
“Bà là hiệu trưởng ?"
Ông cụ Phùng bước văn phòng, dời tầm mắt từ Phương Tố sang hiệu trưởng, thấy hiệu trưởng gật đầu, ông mặt Phương Tố lời xin , hỏi kỹ tình hình của Từ Xuân Hà một chút, đó về phía Vương Tiếu Tiếu:
“Đồng chí nhỏ, vợ động thủ với cô là bà đúng, nhưng cũng mong cô thông cảm bà vì lo lắng cho Lôi Lôi nhà chúng quá nên mới nhất thời kích động mà xô xát với cô, ở đây mặt vợ lời xin cô."
Thế nhưng, Vương Tiếu Tiếu chẳng hề để tâm đến ông cụ Phùng, cô hừ lạnh một tiếng thẳng khỏi văn phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng thấy lộ vẻ lúng túng, định gì đó, ngờ ông cụ Phùng xua tay:
“Đồng chí nhỏ chút tính khí cũng là lẽ đương nhiên, vả chuyện hôm nay ở đồng chí nhỏ đó."
Ý tứ là hiệu trưởng cần để tâm.
“Ông giả gì?
gì sai mà cần ông xin ở đây?!"
Phương Tố nhận lòng của ông cụ Phùng, bà bực bội vô cùng, lườm nguýt ông cụ Phùng một cái thật sắc, đó cúi nhặt túi xách đất lên, chẳng thèm hiệu trưởng lấy một cái, hầm hầm bước khỏi văn phòng.
Ông cụ Phùng nén cơn giận trong lòng, chào từ biệt hiệu trưởng, đồng thời để lời nhắn:
“Nếu Lôi Lôi nhà liên lạc với trường, hoặc là ngày nào đó nó việc, phiền đồng chí gọi điện về nhà báo một tiếng."
Nghe hiệu trưởng khẽ gật đầu....
Chương 1124 Bản bà rõ ?
Trên đường về nhà, ông cụ Phùng và Phương Tố với câu nào, cho đến khi hai nhà xuống phòng khách, cuối cùng ông nhịn nữa, đ-ập mạnh một cái lên bàn .
Phương Tố sợ tới mức tim thắt , giả vờ bình tĩnh hỏi:
“Ông đang cái gì ?"
“ còn đang hỏi bà đang cái gì đây?!"
Ông cụ Phùng thần sắc giận dữ:
“Đã khuyên bà chỉ một , đối xử với Lôi Lôi một chút, đừng những lời linh tinh mặt con bé, càng đừng trưng bộ mặt lạnh lùng với nó, bà thế nào?
Chẳng những treo sự chê bai môi mà còn thẳng lên mặt, ghét bỏ con bé như thì tại còn nhận đứa con gái gì?"
“Đầu úng nước ?"
Mắt Phương Tố đỏ hoe, bà vẻ mặt thê lương :
“ yêu cầu khắt khe với nó là vì cho nó, là nó hiểu tâm huyết của , cứ chống đối , thậm chí... thậm chí còn bày trò mất tích cho xem, nó căn bản chẳng trái tim!"
Ánh mắt ông cụ Phùng đầy vẻ dò xét:
“Trong lòng bà vốn dĩ chẳng hề con cái của chính ?
Đầu tiên là Phùng Diệc, bà đối với nó từ nhỏ quan tâm ngó ngàng, đợi Phùng Diệc lớn lên đuổi con khỏi nhà, bây giờ... bây giờ bà ép con gái đến mức biến mất tăm tích, chẳng lẽ bà từng phản tỉnh cái sai của bản ?"
“ quan tâm ngó ngàng đến Phùng Diệc, chẳng lẽ ông như ?
là đuổi nó khỏi nhà, nhưng đó chẳng qua là lời lúc nóng giận thôi, ai mà tính khí nó lớn như , bước khỏi cái nhà là thèm nữa?!"
Phương Tố v-ĩnh vi-ễn sẽ bao giờ cảm thấy bà sai, đương nhiên sẽ tìm vấn đề ở bản , bà lau nước mắt trào nơi khóe mắt :
“Còn Lôi Lôi, ông thấy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-728.html.]
Nó bất kể là từ cách ăn mặc trang điểm cho đến lời ăn tiếng , điểm nào thể lên mặt bàn ?
Nếu nghĩ đến việc thể tìm cho nó một mối hôn sự , chỉ những thiếu sót của nó, ép nó học những thứ đó ?
Nó cũng hai mươi mấy tuổi , bằng tuổi nó thì trong cái đại viện đứa con gái nào kết hôn ?
Ông mà sốt ruột chứ thì sốt ruột, dù cũng là nó, thể để nó bà cô già gả cả đời."
Nghe ông cụ Phùng chằm chằm Phương Tố, ánh mắt dần trở nên phức tạp, ông hỏi:
“Đồng chí Hách Kiến từng đưa một vị luật sư Uông từ nước ngoài về đến nhà tìm bà, chuyện ?"
Phương Tố định lắc đầu, nhưng khi chạm ánh mắt của ông cụ Phùng, hồi lâu đưa phản ứng.
“Mà vị luật sư Uông đó tại đến tìm bà, bà định với một chút ?"
Giọng điệu ông cụ Phùng cảm xúc gì, đợi Phương Tố lên tiếng, ông quan sát sự đổi biểu cảm của bà tiếp:
“Chỉ vài ngày khi bà gặp vị luật sư Uông đó, bà đột nhiên cô bảo mẫu nhỏ trong nhà là đứa con gái thất lạc nhiều năm của bà, chuyện chẳng lẽ quá trùng hợp ?"
“Ông rốt cuộc gì?"
Trong lòng Phương Tố bất an, hai bàn tay đan siết c.h.ặ.t, thẳng ông cụ Phùng :
“Chẳng lẽ ông nghi ngờ đang nhận bừa con gái ?
như thì cái gì?"
“Bản bà rõ ?"
Ông cụ Phùng hỏi ngược .
“ rõ, ông rõ thì ông !"
Vào khoảnh khắc ông cụ Phùng việc Hách Kiến đưa Uông Phỉ xuất hiện trong căn nhà , thực tế bất kể Phương Tố gì thì cũng chắc chắn là bịt tai trộm chuông.
Phương Tố rõ ràng vẫn còn đang cố gắng vùng vẫy, để lộ tâm tư của .
“Đồng chí Hách Kiến tìm , cần rõ hơn một chút ?"
Ông cụ Phùng vốn lôi những chuyện xưa cũ rích , nhưng những hành động của Phương Tố khi nhận “con gái" khiến ông thực sự chướng mắt, thể suy nghĩ nhiều.
Phương Tố vẫn đang vùng vẫy:
Chương 1125 Rõ ràng là chuẩn mà đến
“Ông thì cứ , ngăn cản ông mở miệng."
Đồ khốn kiếp, dựa cái gì mà đem chuyện riêng của bà kể cho khác ?
Không nghi ngờ gì nữa, Phương Tố đây là hận lây sang cả Hách Kiến!
“Trong miệng bà chẳng lấy một câu thật, từ lúc cứu bà năm đó, bà bắt đầu dối ."
Ông cụ Phùng lúc trông bình tĩnh, giọng điệu cũng chút thăng trầm nào, ông :
“Lạc mất , nơi nương tựa... kết quả là bẵng hơn hai mươi năm, đột nhiên mọc một đứa con gái,
tuy nhiên, chuyện bà con gái chắc chắn là thật, nhưng cô bảo mẫu nhỏ nhà chúng con gái bà thì chắc , ?"
Không định để Phương Tố trả lời, ông cụ Phùng tiếp: