Nghe Khương Lê phân tích xong, Nhan Nhu mới thực sự cảm thấy yên lòng.
“Nếu như, cô đang là nếu như, hỏi cháu đứa bé con , cháu đừng hốt hoảng, cứ một mực phủ nhận là .
Loại như thường coi lợi ích bản quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Còn nữa, cháu và Nhất Hoằng thể gặp hai đó ở cổng đại viện thì thực cũng chẳng gì lạ."
Khương Lê nở nụ nhẹ, trong ánh mắt khó hiểu của Nhan Nhu, cô :
“Anh trai thứ hai của Văn Tư Hàn là đồng chí Văn Tư Viễn sống ngay sát vách nhà cô, là đồng nghiệp của chú cháu."
Nghe , Nhan Nhu hiểu .
“Mẹ ơi!
Chúng con về đây!"
Đó là giọng của Minh Hàm.
“Mẹ ơi!"
Tiểu Ron Minh Hàm nắm bàn tay nhỏ dắt phòng khách, thấy Khương Lê là liền rút tay khỏi lòng bàn tay Minh Hàm, sải đôi chân ngắn chạy đến mặt Khương Lê:
“Mẹ ngủ dậy ạ?!"
Nghe câu , Khương Lê nhịn mà mặt nóng lên:
“Đã gần mười một giờ , là heo lười , thể còn đang ngủ chứ?
Với , chẳng ăn sáng cùng con ?"
“ khi ăn sáng xong về phòng ngủ tiếp mà, bố bảo khỏe nên cần nghỉ ngơi thật ."
Chương 1119 Có một chuyện em thấy lạ ?
Đôi mắt tiểu Ron tràn đầy vẻ ngây thơ thuần khiết, thế nhưng Khương Lê vì lời của bé mà gò má càng đỏ thêm vài phần.
“Cô nhỏ, cô khỏe ở ạ, cần cháu đỡ cô về phòng thêm một lát ?"
Giọng Nhan Nhu đầy vẻ quan tâm, sự lo lắng và sốt sắng trong mắt hề che giấu.
“Cô , chỉ là sắp nghiệp nên dạo thời gian sách dài, tinh thần chút minh mẫn thôi."
Khương Lê tùy tiện bịa một lý do, đó hỏi Minh Hàm:
“Sao thấy bà ngoại, trai con và Vi Vi ?"
Minh Hàm:
“Bà ngoại đang ở cổng viện chuyện với thím Phương Cúc hàng xóm, trai con bạn cùng lớp gọi sang nhà chơi , Vi Vi cùng bạn của em là Lộ Lộ và Tiêu Đồng đang chơi ném bao cát, bảo lát nữa mới về."
“Sao con ở ngoài chơi?"
Khương Lê mỉm hỏi.
“Tiểu Ân đòi về nhà, bảo là nhớ , nên con đưa em về ạ."
Minh Hàm bé Ron.
“Vâng, là con về nhà tìm ạ."
Tiểu Ron chạm ánh mắt của hai Minh Hàm, liền Khương Lê gật đầu thật mạnh.
“Anh hai đối xử với con thật đấy!"
Khương Lê nhẹ nhàng nựng cái mũi của đứa trẻ.
“Anh hai thích tiểu Ân, tiểu Ân cũng thích hai!"
Giọng của tiểu Ron mềm mại đáng yêu, mà như tan chảy trái tim .
Thực lòng mà , từ khi tiểu Ron sống cùng gia đình Khương Lê, tính cách những đổi rõ rệt.
Ví dụ như so với , bé trở nên hoạt bát hơn, nũng, còn học cách tỏ đáng yêu từ Minh Hàm, năng khiếu ngôn ngữ cũng tiến bộ ít.
Thấy sự đổi của tiểu Ron, ông bà La nghi ngờ gì mà cảm thấy vô cùng vui mừng, ít lời cảm ơn mặt Khương Lê và Lạc Yến Thanh.
Minh Hàm đột nhiên lên tiếng:
“Mẹ, con về phòng sách một lát."
Ánh mắt Khương Lê dịu dàng, :
“Đi con."...
Trở về phòng, Minh Hàm khép cửa , bàn học, mở một cuốn sách nhưng , mà vui vẻ giao lưu với Đại Minh Hàm ở bên trong c-ơ th-ể :
“Đại Minh Hàm, tỉnh ?
Em cứ tưởng định cứ thế chìm giấc ngủ mãi chứ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-722.html.]
“Anh ngủ say."
Đại Minh Hàm đáp .
“Anh ngủ say?
Vậy lúc em chuyện với , thưa?
Anh đang suy nghĩ vấn đề gì ?"
Minh Hàm thắc mắc.
“Ừ, đang nghĩ về một vấn đề."
Đại Minh Hàm định giấu giếm.
“Có thể cho em ?"
Minh Hàm thực lòng , và hứa với Đại Minh Hàm:
“Em cho khác ."
Đại Minh Hàm:
“Có một chuyện em thấy lạ ?"
Minh Hàm:
“Chuyện gì ạ?"
Đại Minh Hàm:
“Chính là dạo Tết ở nhà ông bà ngoại năm , thanh niên tri thức Nhan, cũng chính là vợ của họ Dương hiện giờ, thấy là đau lòng, còn nữa... còn nữa là ánh mắt chị em và Vi Vi chút kỳ lạ."
“Cái ..."
Minh Hàm hồi tưởng , một lúc , nhớ tình cảnh lúc đó, nhịn mà đáp Đại Minh Hàm:
“ , em nhớ , chị thấy ở cửa là nước mắt giàn giụa, hỏi chị , chị bảo chị cũng nguyên nhân, hơn nữa lúc đó chị thỉnh thoảng em và em gái, nhưng nghĩ những thứ gì ạ?"
Đại Minh Hàm:
“Anh cảm thấy chị là em gái ..."
Minh Hàm nhíu mày:
“Cái gì?
Em gái ?!
Đại Minh Hàm, em hiểu lắm đang gì."
“Anh với em , và em gái cùng bắt từ cửa cửa hàng bách hóa, nghi ngờ chị ..."
Chưa đợi Đại Minh Hàm xong, Minh Hàm hiểu, cảm thấy thật thể tin nổi:
“Chuyện thể ?
Chị dâu Nhan là con , chị giống mà!"
Chương 1120 Ừm, cũng hy vọng như thế
Đại Minh Hàm:
“Anh chỉ là suy đoán thôi."
Minh Hàm:
“Vậy chúng nên âm thầm hỏi chị ?"
Đại Minh Hàm:
“Không cần ."
Minh Hàm:
“Chẳng lẽ chị là Đại Minh Vi ?"
“Sẽ mang rắc rối cho chị đấy."
Đại Minh Hàm xong, im lặng hồi lâu, :
“Trong hơn một năm qua, luôn hồi tưởng dáng vẻ khi thấy chị , cũng như biểu cảm mỗi chị đến đại viện thăm bố , trai, cả em và Vi Vi nữa, phát hiện chị bám , lúc em và Vi Vi thì thẫn thờ...
Anh cảm thấy cực kỳ khả năng chị chính là em gái ."
Minh Hàm:
“Anh chắc chắn như , em giúp hỏi cho rõ chẳng lẽ ?"