Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:54:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xe sắp xếp cho , kỳ nghỉ là một tháng, ở nhà hãy bồi dưỡng tình cảm với Tiểu Khương cho , cũng hãy ở bên cạnh các con nhiều , đừng biến cái nhà đó thành như nhà nghỉ ,

 

Làm thế chỉ khiến Tiểu Khương tổn thương mà còn các con tổn thương nữa.

 

Nói cũng , cuộc hôn nhân của ..."

 

Lời còn hết thanh niên, tức là Lạc Yến Thanh lên tiếng ngắt quãng:

 

sẽ về."

 

Anh như nhưng trong mắt hề thấy bất kỳ cảm xúc nào, cứ như thể cái gia đình mà ông Tống chẳng liên quan gì đến .

 

“Vậy thì ."

 

Ông Tống hài lòng gật đầu, đó tiếp:

 

vẫn là câu cũ, Tiểu Khương là một đồng chí , khi gặp cô chắc chắn sẽ hài lòng với bạn đời mà tổ chức sắp xếp cho ."

 

Về thông tin cá nhân của Khương Lê và những khác trong gia đình, từ lúc chủ nhiệm Ngô đề nghị giới thiệu một mối hôn sự cho nguyên chủ Khương Lê với đại đội trưởng Khương, chuyện điều tra rõ ràng và gửi tới tay ông Tống.

 

Ngày hôm .

 

Khoảng hơn bảy giờ sáng, Khương Lê cùng em Minh Duệ dùng xong bữa sáng, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, liền xách giỏ thức ăn dắt ba đứa nhỏ khỏi cổng viện.

 

“Mẹ ơi, Vi Vi và cả hai thật sự thể cùng ạ?"

 

Minh Vi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn Khương Lê đang khóa cổng viện, đôi mắt to như quả nho đen tràn đầy vẻ mong đợi.

 

“Không con!"

 

Khóa kỹ cổng viện, Khương Lê mắt cô bé, ánh mắt cô dịu dàng:

 

“Mẹ mua thức ăn, dắt các con theo tiện, các con ngoan ngoãn ở nhà bà Tề chơi với Hiên Hiên, đợi về sẽ đón các con."

 

“Con sẽ ngoan mà, dắt Vi Vi theo mà!"

 

Minh Vi khẽ níu lấy tà váy của Khương Lê, chớp chớp đôi mắt nũng.

 

“Ngoan nào."

 

Khẽ nhéo nhéo ch.óp mũi cô bé, ánh mắt Khương Lê tràn đầy vẻ cưng chiều.

 

mà Vi Vi mà!"

 

Minh Vi tiếp tục nũng.

 

“Mẹ ơi, Hàm Hàm cũng mua thức ăn với ạ!"

 

Minh Hàm cũng góp vui.

 

“Hôm nay , bố các con ở nhà, lúc đó cả nhà chúng thể cùng ."

 

Điểm cung cấp rau củ tuy cách đại viện quá xa nhưng cũng bộ hơn một trạm dừng chân, vả lúc chính là lúc đông , cô đảm bảo thể trông chừng cả ba đứa nhỏ.

 

cô còn mua thức ăn, và khả năng xếp hàng.

 

Mà trong ba đứa trẻ, Minh Duệ tính tình điềm đạm ngoan ngoãn lời, chắc chắn sẽ chạy lung tung, nhưng cặp sinh đôi thì chắc , đặc biệt là cô bé Vi Vi, tính cách nhảy nhót hơn hẳn trai Hàm Hàm cùng tuổi.

 

Chương 103 Tiểu tiên nữ nhỏ

 

Minh Vi:

 

“Thật ạ?

 

Mẹ!"

 

Khương Lê nở nụ môi, gật đầu “Ừ" một tiếng.

 

“Mẹ ơi, Hàm Hàm chơi với ."

 

Minh Hàm bỏ cuộc.

 

Khương Lê:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-68.html.]

 

“Mẹ chơi, là mua thức ăn cho nhà ."

 

Nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của nhóc tỳ, cô :

 

“Còn mua thịt thịt, mua đùi gà lớn cho Hàm Hàm của chúng nữa."

 

Nghe xong lời Khương Lê , Minh Hàm nghiêng đầu suy nghĩ một chút, chỉ thể từ bỏ:

 

“Vậy... ạ!"

 

Cậu bé ăn đùi gà lớn, ăn món thịt mà gọi là thịt kho tàu.

 

Nhớ mùi vị thơm phức của thịt kho tàu và đùi gà lớn, Minh Hàm nhịn mà l-iếm l-iếm môi.

 

Giải quyết xong việc cặp sinh đôi cùng, Khương Lê thêm lời nào, đưa ba đứa nhỏ tới nhà họ Tống.

 

“Bà Tề, Minh Duệ và hai em nhờ bà trông giúp cháu một lát ạ."

 

Nhìn bà Tề, nụ gương mặt Khương Lê thanh nhã như hoa sen, khiến thấy thiết cảm thấy tâm hồn thư thái, cô :

 

, nhà bà Tề còn thức ăn ạ?

 

Hay là để cháu mua giúp luôn thể!"

 

Bà Tề lắc đầu:

 

“Không cần , hôm qua bà mua nhiều , hôm nay đủ ăn."

 

Nghe , Khương Lê mỉm :

 

“Nếu thế thì cháu nhanh về nhanh ạ."

 

Nói đoạn, ánh mắt Khương Lê dừng ba em Minh Duệ:

 

“Mẹ sẽ về ngay thôi."

 

Ba đứa nhỏ bên cạnh Tống Hiên, đồng loạt gật đầu nhỏ.

 

Đợi Khương Lê rời , bà Tề tươi rạng rỡ, mời ba em Minh Duệ và cháu trai Tống Hiên cùng bà phòng khách chơi.

 

“Vi Vi, chiếc váy nhỏ hôm nay cháu mặc cũng là mua cho cháu ?"

 

Hôm nay Minh Vi mặc một chiếc váy công chúa nền trắng những chấm tròn nhỏ cùng màu nổi lên, chiếc váy thiết kế cổ lá sen tay ngắn, giữa cổ áo một chiếc nơ bướm từ ruy băng màu xanh đen điểm nhấn, cổ áo và tà váy đều những vòng ruy băng cùng màu cùng độ rộng trang trí.

 

Phải là, cổ áo là một vòng, tà váy là hai vòng, hai vòng cách chừng một đốt ngón tay.

 

Cả chiếc váy đơn giản phóng khoáng nhưng kém phần năng động, Minh Vi mặc so với chiếc váy mặc ngày hôm qua hề kém cạnh chút nào.

 

“Bà Tề ơi, váy mua cho Vi Vi ạ, Vi Vi thích lắm thích lắm luôn."

 

Minh Vi bằng giọng sữa non nớt, nắm lấy tà váy xoay một vòng tại chỗ, đó cô bé sờ sờ b.úi tóc củ tỏi đầu, sờ sờ hai chiếc kẹp tóc hình quả dâu tây đính b.úi tóc, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm:

 

“Hôm nay chải cho cháu kiểu tóc củ tỏi, còn kẹp cho Vi Vi kẹp dâu tây nữa, bà Tề xem ạ?"

 

“Đẹp lắm."

 

Bà Tề hiền hậu, bà gật đầu :

 

“Mẹ cháu thật khéo tay, ngày nào cũng diện cho Vi Vi của chúng như một tiểu tiên nữ ."

 

Chớp chớp đôi mắt, Minh Vi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đó trịnh trọng :

 

“Bà Tề ơi, của Vi Vi là tiểu tiên nữ, Vi Vi là con gái của tiểu tiên nữ, ừm... gọi là tiểu tiên nữ nhỏ mới đúng chứ ạ!"

 

……

 

Khương Lê xách giỏ thức ăn thẳng tới điểm cung cấp rau củ gần đại viện nhất, quả thực đúng như cô nghĩ đó, xếp hàng mua rau mua thịt hề ít.

 

“Em gái cũng tới mua thức ăn ?"

 

Bên tai truyền đến tiếng , Khương Lê đầu tiên là ngẩn , nhận chủ nhân của giọng đang hỏi , khỏi gật đầu, đồng thời khóe miệng khẽ giật một cái dễ nhận .

 

 

Loading...