Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 677
Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:06:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chú La, thím, hiện tại tiểu Ân thấy vấn đề lớn, hai cứ yên tâm ...
Vâng, cháu và tiểu Ân chuyện xong , chiều nay sẽ đưa thằng bé đến trường mầm non gần đại viện của chúng cháu để ghi danh...
, bọn trẻ Duệ Duệ đều nghiệp từ trường mầm non đó, giáo viên trách nhiệm, môi trường cũng khá ...
Không phiền ạ, thật đấy, cháu lừa hai , chẳng phiền chút nào.
Trường tiểu học mà bọn trẻ Duệ Duệ đang học hiện tại ngay đối diện trường mầm non đó, chỉ cách một con đường.
Vâng, thế nhé, chào chú thím!"
Cuộc gọi kết thúc, Khương Lê đặt ống trở máy cố định, tán gẫu với già một lát, cùng Lạc Yến Thanh dẫn ba đứa nhỏ nhà và tiểu La Ân khỏi cửa.
“Bố tạm biệt!
Tiểu Ân tạm biệt!"
Tại cổng trường tiểu học, cặp sinh đôi khi bước cổng trường vẫy vẫy tay với vợ chồng Khương Lê và tiểu La Ân.
“Anh Hàm ( hai) tạm biệt, chị Vi Vi tạm biệt!"
Khương Lê và tiểu La Ân cũng vẫy tay , Lạc Yến Thanh thì gật đầu với hai đứa nhỏ, ánh mắt hiệu cho chúng nhanh ch.óng cổng trường.
Minh Duệ:
“Bố, , tiểu Ân, tạm biệt!"
Khương Lê (Tiểu La Ân):
“Duệ Duệ (Anh cả) tạm biệt."
Lạc Yến Thanh cũng gật nhẹ đầu như lúc đáp cặp sinh đôi, đó với Khương Lê:
“Đi thôi, đăng ký cho La Ân."
“Được."
Khương Lê đáp lời.
Thủ tục nhập học giữa chừng ở trường mầm non mấy phiền phức, khi tất quy trình, Khương Lê và Lạc Yến Thanh cùng tiểu La Ân để quen với lớp học, giáo viên và bạn học, ở bên cạnh nhóc con chơi đùa trong trường nửa tiếng đồng hồ, hai mới dẫn tiểu La Ân về đại viện.
Chương 1052 Của nhà
“Tiểu Khương, đứa nhỏ là con nhà ai thế?"
Trước khi cổng viện, Khương Lê thấy giọng của chị dâu nhà họ Tiết sát vách, cô khỏi dừng bước, đầu đối phương, mỉm :
“Của nhà ."
Phương Cúc thì ngẩn một lúc, chờ khi hồn , trong lòng tuy nghi hoặc nhưng hỏi ngay tại chỗ, dù lúc tiểu La Ân đang Khương Lê ôm trong lòng, thế là bà tươi rạng rỡ :
“Thằng bé trông khôi ngô quá."
Khen ngợi tiểu La Ân một câu, Phương Cúc hỏi:
“Tên là gì thế?"
“Tiểu Ân.
Bảo bối nhà em tên là tiểu Ân."
Khương Lê hôn lên má tiểu La Ân một cái, hỏi Phương Cúc:
“Chị dâu định ngoài ạ?"
Đang dắt xe đạp, Phương Cúc gật đầu:
“Phải ngoài một chuyến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-677.html.]
Khương Lê:
“Vậy chị dâu mau bận việc , hai con em phiền chị nữa."
Nắm lấy bàn tay nhỏ của tiểu La Ân, vẫy vẫy với Phương Cúc.
Còn Lạc Yến Thanh, lúc Khương Lê dừng bước thì cổng viện từ ....
Thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt tiểu La Ân học mầm non hơn một tuần, trong thời gian đó xảy chuyện gì, điều khiến Khương Lê và Lạc Yến Thanh yên tâm hơn nhiều.
Hôm nay là cuối tuần, giữa buổi sáng, Khương Lê đang ở cổng viện cặp sinh đôi dẫn tiểu La Ân và những đứa trẻ khác xổm gốc cây đa cổ thụ chơi b-ắn bi, vô tình trong tầm mắt Khương Lê xuất hiện một gương mặt quen thuộc.
Ánh mắt hai chạm , Khương Lê thì chẳng lộ vẻ gì khác lạ, nhưng đối phương lộ rõ vẻ lúng túng, xen lẫn chút vui mừng.
Ngay lúc , một bóng bước từ cổng viện nhà họ Văn.
“Mạn Mạn!"
Tô Thanh thấy Tô Mạn, lập tức lộ nụ .
“Chào em."
Chu Vi Dân chào hỏi cô em vợ Tô Mạn.
, quen xuất hiện trong mắt Khương Lê chính là Chu Vi Dân, bên cạnh Chu Vi Dân, đang bế con trai, nghi ngờ gì chính là vợ của Chu Vi Dân, tức Tô Thanh.
“Sao khi đến gọi điện thoại một tiếng, để em còn đường mua thêm thức ăn sớm một chút mà tiếp đón chị."
Bóng bước từ viện nhà họ Văn chắc chắn là Tô Mạn, cô ngờ vợ chồng Tô Thanh bế con trai đến đại viện.
Nói cũng , Tô Thanh và Chu Vi Dân ở cổng đại viện thông qua đồng chí trực ban gọi điện thoại cho nhà họ Văn, nhưng máy là Văn Tư Viễn, chị vợ và rể đến thăm nhà, Văn Tư Viễn ngoại trừ chút ngạc nhiên thì suy nghĩ gì khác, vì , khi cúp điện thoại liền với Tô Mạn một tiếng.
Mà Tô Mạn khỏi nhà chính là để đón gia đình ba Tô Thanh.
Vì cảm thấy Tô Thanh đến đột ngột, nên gặp mặt cô buột miệng một câu như .
Nghe qua thì gì, vả cô còn với vẻ tươi , bình thường lẽ sẽ nghĩ nhiều, nhưng Tô Thanh , đây là biểu hiện hoan nghênh sự hiện diện của .
Trong lòng hiểu rõ, tuy nhiên, Tô Thanh quản lý biểu cảm gương mặt , chút cảm xúc khác thường nào, cô :
“Gia đình ba chị định qua đây nhận cửa nhận nhà thôi, dù thì khai giảng cũng một thời gian ,
Chị và rể em bận học hành, mãi rút thời gian đưa con đến thăm em và em rể, hôm nay cuối cùng cũng rảnh, bọn chị liền từ chỗ bố bắt xe qua đây luôn."
Tô Mạn mà :
“Hóa là , thì nhà ."
Theo câu đó, cô bỗng Khương Lê một cái, tiếp đó ánh mắt lóe lên, với Chu Vi Dân:
“Anh rể, xem kìa, đó là đồng chí Khương Lê, đây ở nhà bố em, chị em thủ khoa khối tự nhiên quốc là con gái nhà bác đại đội trưởng của các , tên là Khương Lê, em liền nghĩ Khương Lê trong miệng chị em chắc chắn là đồng chí Khương ở sát vách nhà em."
Không đợi Chu Vi Dân lên tiếng, giọng chứa đầy ý của Tô Mạn vang lên:
“Chương 1053 Cô thể im miệng ?”
“Em còn chị em , và đồng chí Khương từng là vị hôn thê của , đó vì chị em mà và đồng chí Khương hủy hôn, đây là thật ?"
Thời tiết , ít đang ở cổng viện nhà phơi nắng, mà khi Tô Mạn chuyện với Chu Vi Dân cố ý nâng cao tông giọng, tự nhiên thu hút ít về phía Khương Lê và ba Tô Mạn.
Khoảnh khắc , sắc mặt Chu Vi Dân thật sự mấy , mím c.h.ặ.t môi lời nào.
Tô Thanh hỏng bét , cũng Tô Mạn cố tình nhắc chuyện cũ, khỏi lạnh mặt:
“Mạn Mạn, ý em là ?
Không hoan nghênh bọn chị thì cứ thẳng, cần ở đây rể em khó xử."