Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 676

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:04:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước m.a.n.g t.h.a.i hai , nào cũng hậu đậu, gây sinh non, hơn nữa ngay trong ngày sinh đứa thứ hai xong, vứt bỏ chồng và ba đứa con thơ dại, cầu xin gia đình giúp đỡ dối trời lừa đất, sử dụng kế giả ch-ết để rũ bỏ phận và trách nhiệm, chạy theo đuổi cái gọi là tình yêu của cô .”

 

Bây giờ thì , chỉ cưới một vợ nhỏ xinh như tiên nữ, mà vợ nhỏ còn là một vận động viên ưu tú, thậm chí trong kỳ thi đại học năm ngoái, trở thành thủ khoa khối tự nhiên duy nhất đạt điểm tuyệt đối quốc.

 

Nghe cuộc sống của cả gia đình họ viên mãn.

 

Nhìn đứa em gái não của , bao nhiêu năm qua nhận gì?

 

Yêu mà đành, đồng thời còn yêu ghét bỏ đến tận cùng.

 

Suy nghĩ xoay chuyển đến đây, Phùng Ngụy liếc Phùng Lộ, thực sự thất vọng tột độ về đứa em gái !

 

“Đều thể gọi tên của , còn bằng ánh mắt kỳ lạ như , ngữ khí còn đặc biệt phức tạp, chắc chắn là quen nữ đồng chí bắt chuyện với chứ?"

 

Khương Lê một đoạn, ngoảnh bóng lưng Phùng Lộ, hỏi Lạc Yến Thanh.

 

“Không ấn tượng."

 

Lạc Yến Thanh lắc đầu.

 

“Em thấy nếu cứ ở lỳ trong phòng thí nghiệm cả năm trời, mà em liên lạc với lấy một , chỉ sợ cũng sẽ quên luôn là còn một như em chứ."

 

Nghe thấy lời của Khương Lê, trong mắt Lạc Yến Thanh tràn đầy ý :

 

“Sẽ ."

 

“Thật ?

 

Hay là để chúng thử xem?"

 

Khương Lê nhướng mày đàn ông.

 

“Không thử!"

 

Lạc Yến Thanh trả lời quả quyết.

 

“Không ngờ Giáo sư Lạc là một kẻ nhát gan đấy."

 

Khương Lê cong môi, cô phát tiếng khẽ....

 

Nói trở về khu nhà tập thể, sáng sớm hôm , Lạc Yến Thanh bế tiểu Ron, Khương Lê xách hành lý, hai lớn một nhỏ từ biệt ông cụ La và bà cụ Lý, bắt chuyến bay trở về Bắc Thành.

 

Ăn xong bữa trưa, khi Khương Lê chuyện định để tiểu Ron sống ở nhà , ba đứa trẻ Minh Duệ đều vui mừng, bày tỏ sự chào đón nồng nhiệt đối với em trai nhỏ của .

 

Khi Khương Lê thêm định để tiểu Ron học trường mầm non trực thuộc Đại học Thủy Mộc, cả ba đứa trẻ đều đồng thanh phản đối.

 

Minh Duệ:

 

“Mẹ, con thấy trường mầm non mà con và các em từng theo học đây , hơn nữa trường đó đối diện trường tiểu học của bọn con, cách nhà cũng gần, thỉnh thoảng và ba thời gian, con và các em thể giúp ba đón Tiểu Ân."

 

Minh Hàm và Minh Vy liên tục gật cái đầu nhỏ, Minh Hàm :

 

“Mẹ ơi, cứ lời cả ạ, hãy đăng ký cho Tiểu Ân học ở trường mầm non mà bọn con từng học !"

 

Minh Vy:

 

“Các bạn nhỏ trong đại viện đều học trường mầm non đó mà, ơi, đồng ý với con và hai , là... thể hỏi ý kiến của Tiểu Ân xem ạ?"

 

“Được, hỏi Tiểu Ân."

 

Khương Lê mỉm gật đầu, đó nhóc con đang trong lòng bà ngoại:

 

“Tiểu Ân, những lời cả, hai và chị con đều thấy chứ?"

 

Tiểu Ron gật gật cái đầu nhỏ.

 

“Vậy con đồng ý học ở trường mầm non mà các từng học ?"

 

Trong mắt Khương Lê tràn ngập ý , giọng cô nhẹ nhàng:

 

“Sáng sớm ba đưa cả, hai và chị học, tiện đường đưa Tiểu Ân của chúng đến trường mầm non luôn, buổi chiều..."

 

Tiểu Ron chăm chú, đợi tiếng của Khương Lê dứt hẳn, bé mới máy động miệng, giọng non nớt :

 

“Đồng ý ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-676.html.]

 

“Á!

 

Giọng của Tiểu Ân nhà hóa như !"

 

Khương Lê khẽ véo cái mũi nhỏ của đứa trẻ, ý trong mắt gần như tràn , cô :

 

Chương 1051 Tiểu phúc hắc

 

“Trước đây Tiểu Ân nhà chịu chuyện, ông cố bà cố, bà ngoại, ba đều lo lắng lắm đấy, bây giờ Tiểu Ân của chúng giống như lúc , thể chuyện với , vui quá!"

 

“Tiểu Ân, hai cũng lo cho em, em nhớ lấy, một đứa trẻ câm là chút nào , phép mở miệng chuyện nữa nhé.

 

Nếu ở trường mầm non bạn nào bắt nạt em, về nhà em cứ bảo với hai, hai sẽ giúp em dạy dỗ chúng nó!"

 

Minh Hàm tiểu Ron, ngữ khí vô cùng nghiêm túc.

 

“Tiểu Ân, chị cũng sẽ bảo vệ em đấy!"

 

Minh Vy cất giọng non nớt, ngay khi Minh Hàm dứt lời liền thêm một câu.

 

“Cảm ơn ạ!"

 

Tiểu Ron nghiêm túc cảm ơn hai em sinh đôi.

 

Khương Lê lúc :

 

“Có gọi điện thoại cho ông cố bà cố nào?"

 

“Vâng ạ."

 

Tiểu Ron gật đầu.

 

Bấm một chuỗi s-ố đ-iện th-oại bàn, đợi đến khi đầu dây bên truyền đến giọng của bà cụ Lý, Khương Lê đặt ống tai tiểu Ron:

 

“Gọi bà cố con."

 

Tiểu Ron chớp chớp mắt, giọng mềm mại đáng yêu vang lên:

 

“Bà cố ơi!"

 

“Có Tiểu Ân đấy ?"

 

Đầu dây bên , bà cụ Lý mừng rỡ phát .

 

“Bà cố ơi, con là Tiểu Ân đây ạ."

 

Tiểu Ron bằng giọng sữa:

 

“Ông cố nhà ạ?"

 

Bà cụ Lý liên tục gật đầu, đợi đến khi phản ứng là chắt nhỏ yêu quý thấy, liền vội vàng :

 

“Có , con đợi một chút nhé!"

 

Ông cụ La đang ở trong thư phòng, bà vợ gọi phòng khách, cầm lấy ống liền :

 

“Tiểu Ân , ông cố đây."

 

“Con chào ông cố ạ!"

 

Tiểu Ron chào hỏi ông cụ La, đó bé bằng giọng sữa:

 

“Tiểu Ân cùng ba về đến nhà ạ, con thấy bà ngoại và cả, hai, chị nữa ạ!"

 

“Được, ông cố và bà cố , Tiểu Ân của chúng ngoan ngoãn lời ba và bà ngoại, cũng lời các và chị nữa, nào?"

 

Ông cụ La ôn tồn dặn dò.

 

“Tiểu Ân là bé ngoan ạ."

 

Tiểu Ron nghiêm túc đáp , một lát , bé :

 

“Mẹ chuyện với ông cố bà cố ạ."

 

Giọng sữa non nớt dứt lời, tiểu Ron từ trong lòng Thái Tú Phân chuồn xuống đất vững, đó cùng hai em sinh đôi xổm ở phòng khách chơi món đồ chơi ô tô nhỏ của bé.

Loading...