Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 635

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:03:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng đúng, hôm nay Lạc Yến Thanh ngoài đeo khẩu trang, vì diện mạo của lộ ngoài, cộng thêm việc và Khương Lê, cùng với ba em Minh Thụy trông rõ ràng là một gia đình, trong mắt Phùng Lộ, tự nhiên khó để đoán điều cô đoán.”

 

Ví dụ như quan hệ giữa Khương Lê và Lạc Yến Thanh, ví dụ như quan hệ giữa ba em Minh Thụy và Lạc Yến Thanh, Phùng Lộ thậm chí cho rằng tiểu Ron đang Lạc Yến Thanh bế trong lòng là con chung của Lạc Yến Thanh và vợ kế Khương Lê .

 

Ngồi sofa, sắc mặt Phùng Lộ đổi liên tục, cuối cùng cô dậy, đến phòng y tế của trường.

 

Chỉ vì phòng y tế trường một chiếc điện thoại bàn, và vị trí công tác của cô chính là ở đó.

 

Có chìa khóa trong , Phùng Lộ phòng y tế thuận lợi, cô thẳng đến bàn việc, hề suy nghĩ mà nhấc ống điện thoại lên một dãy .

 

“Alo..."

 

Nghe thấy giọng từ trong ống cần tìm, giọng điệu của Phùng Lộ lập tức trở nên mấy :

 

“Cho gặp bố ."

 

Một lát , đầu dây bên đổi .

 

“Bố... là con đây..."

 

Lời còn hai câu, nước mắt trong mắt Phùng Lộ tuôn rơi như mưa, cô siết c.h.ặ.t ống :

 

“Bố, con nhớ bố lắm..."

 

Tuy nhiên, trong ống nửa ngày truyền tiếng động nào.

 

Nước mắt trong mắt Phùng Lộ ngừng , hỏi:

 

“Bố vẫn còn trách con ?

 

con chỉ là quá thích một mà thôi, con cảm thấy năm đó con sai, bố, bố là bố đẻ của con, lúc đó bố ủng hộ con, tổng lẽ bây giờ thấy con sai chứ?"

 

“Bao nhiêu năm qua cô mới gọi điện về nhà, là quên những lời năm đó ?"

 

“Con... , nhưng con là con gái của bố mà!"

 

“Giây phút cô vứt bỏ tất cả để đưa quyết định đó, con gái ch-ết , về điểm rõ mà, hơn nữa ngày đó chính cô cũng ký tên bản thỏa thuận bằng văn bản đó, phía gia đình cũng giấy chứng t.ử, hủy bỏ hồ sơ hộ khẩu của cô , hiện tại bao nhiêu năm trôi qua, cô đột ngột gọi điện về nhà, rốt cuộc là vì cái gì?"

 

“Con... con thấy ở Thượng Hải ..."

 

“Ai?"

 

“Lạc Yến Thanh, con thấy Lạc Yến Thanh!

 

Bố, tái hôn từ bao giờ thế?"

 

“Cô hỏi cái gì?"

 

“Con , bố cứ cho con !"

 

“Khoảng gần ba năm khi cô rời ."

 

“..."

 

Phùng Lộ im lặng một hồi lâu, hỏi:

 

“Ba đứa trẻ con để những năm qua sống ?"

 

“Đừng với là cô đang quan tâm bọn chúng nhé?

 

Nếu thực sự để tâm, cô đưa quyết định như năm đó ?"

 

Chương 994 Cô giả ch-ết thoát ...

 

Nghe thấy giọng nghiêm khắc của bố truyền đến từ ống , sắc mặt Phùng Lộ trở nên vô cùng khó coi, cô nhẫn nhịn :

 

“Con tùy tiện hỏi chút thôi, thế Lạc Yến Thanh và đàn bà cưới đó một đứa con trai ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-635.html.]

."

 

“Con đều thấy hết , trong lòng Lạc Yến Thanh bế một đứa bé trai hai ba tuổi..."

 

“Có thì ?

 

Các sớm còn bất kỳ quan hệ gì nữa, điểm nhất nên hiểu rõ!"

 

“Bố... bố thể chuyện t.ử tế với con ?

 

Những năm qua con sống ở Thượng Hải hề chút nào,"

 

Nước mắt trào khỏi hốc mắt, Phùng Lộ kể lể nỗi uất ức của :

 

“Tiêu Thận chịu buông lời đồng ý, ngày thường đều trưng bộ mặt lạnh lùng với con, thậm chí đôi khi còn mắng con, bố... bố xem thể đối xử với con như chứ?

 

Con là vị hôn thê của , thà cưới Tần Trăn cái đồ tiểu gia t.ử khí (nhỏ mọn) đó, cũng chịu ở bên con, đợi đến khi Tần Trăn ch-ết , con đuổi theo đến Thượng Hải,

 

Làm việc ở một trường cấp ba, kết quả vẫn lạnh nhạt với con...

 

Hiện tại, điều đến giảng dạy ở trường đại học, để thể ở gần hơn, con... con nghĩ đủ cách để cũng ở trường đại học nơi công tác,

 

Bố, tâm ý của con đối với đến mức , trái tim lẽ nào bằng đ-á , tại thể đối xử với con hơn một chút?"

 

“Có tìm cả cô giúp đỡ ?"

 

Không đợi Phùng Lộ lên tiếng, trong ống truyền tiếng :

 

“Cô như sẽ đem rắc rối cho cả cô ?"

 

Phùng Lộ mắt rưng rưng lệ, biểu cảm thực sự là hề bận tâm:

 

“Thì rắc rối gì chứ?

 

Con chẳng qua là nhờ cả thông qua các mối quan hệ của để điều con đến công tác tại trường đại học nơi Tiêu Thận giảng dạy, vả con việc bằng thực lực để nhận lương, chứ ."

 

“Nếu cô còn quan tâm đến cả cô thì đừng để nó nợ ân tình của khác vì chuyện của cô nữa!

 

Ngoài , rõ với cô từ sớm , hôn ước giữa cô và Tiêu Thận chẳng qua là một câu đùa của bậc cha chúng thuở nhỏ mà thôi, hơn nữa bản Tiêu Thận cũng thích cô, cô gì mà cứ treo cổ một cái cây như ?

 

Chẳng lẽ Lạc Yến Thanh ưu tú hơn Tiêu Thận ?"

 

“Anh ưu tú thì ?

 

Con căn bản thèm!"

 

“Vậy tại một tình cờ gặp Lạc Yến Thanh, cô cầu xin giúp cô định hôn sự với Lạc Yến Thanh?"

 

“Con..."

 

Phùng Lộ thể nguyên nhân thực sự, nếu , bố cô chắc chắn sẽ lập tức dập máy, cũng như bao giờ quản chuyện của cô nữa.

 

Khóe miệng mấp máy, nửa ngày cô mới rặn một câu:

 

“Con thấy và Tiêu Thận chút giống nên mới gả cho , nhưng con ngờ là một động vật m-áu lạnh, bố... bố , trong cuộc hôn nhân giữa con và , ánh mắt con một chút tình cảm nào, cũng bao giờ với con, lúc con tức giận thì càng dỗ dành con..."

 

“Lời của cô nếu mà tin thì sống uổng bao nhiêu năm nay !

 

Nói , cô gọi điện về nhà rốt cuộc là vì cái gì?

 

Nếu thì cúp máy đây."

 

Phùng Lộ đảo mắt suy nghĩ, giây phút , cô gạt phắt chuyện liên quan đến Lạc Yến Thanh và ba em Minh Thụy sang một bên, giọng điệu lộ vẻ đầy uất ức :

 

“Bố thể tìm chú Tiêu và dì Ngụy một tiếng, để họ trực tiếp lệnh cho Tiêu Thận đăng ký kết hôn với con !

 

Bố... con thực sự thích Tiêu Thận, gả cho là tâm nguyện duy nhất của đời con, con thể !"

 

 

Loading...