Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 630
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:45:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh hoặc là giường nghỉ ngơi, hoặc là một đó trốn cho thanh tĩnh, tóm mang cho Thôi Tiểu Quỳ cảm giác mấy dễ chịu.”
Thế là hai câu hỏi liên tiếp lúc của Thôi Tiểu Quỳ.
Thẩm Vân Tu đáp:
“Sẽ ."
Nghe Thôi Tiểu Quỳ qua đôi trai gái, cô mím mím môi dời tầm mắt sang Thôi đại đội trưởng và ba Thôi Á Bình:
“Cha, ba, con ở , con hai đứa nhỏ cha..."
Nói xong nước mắt mới ngừng của Thôi Tiểu Quỳ rơi xuống.
“Được!
Ở thì ở , con nhớ lấy hễ chịu ủy khuất gì thì gọi điện cho văn phòng đại đội nhà , cha và con cùng mấy trai đều sẽ chủ cho con!"
Thôi đại đội trưởng dặn dò Thôi Tiểu Quỳ.
“Vâng."
Thôi Tiểu Quỳ sụt sùi gật đầu.
Thôi đại đội trưởng:
“Buổi chiều con và Thẩm Vân Tu thủ tục đăng ký xong, cha và ba con sẽ về luôn."
Thôi Tiểu Quỳ:
“Có thể ở thêm hai ngày cha?"
Trong mắt lộ rõ vẻ bất an.
Mẹ Thẩm:
“Thông gia , đường xá xa xôi đến Thượng Hải một chuyến dễ dàng gì, ông cứ ở đây thêm hai ngày để Vân Tu dắt ông tham quan cho ."
“Thôi ạ."
Thôi đại đội trưởng lắc đầu:
“Ở nhà bà nó còn đang ốm, về thì trong lòng yên tâm ."
Trước khi đến Thượng Hải Thôi đại đội trưởng thuận tay cầm theo chứng nhận hộ khẩu trong nhà, nghĩ bụng lẽ sẽ dùng đến.
Vì việc Thẩm Vân Tu và Thôi Tiểu Quỳ buổi chiều đăng ký lấy chứng nhận kết hôn thành vấn đề gì.
hộ khẩu của ba con Thôi Tiểu Quỳ thì chỉ thể giữ nguyên ở nông thôn, trong sổ hộ khẩu nhà họ Thôi, trừ phi Thôi Tiểu Quỳ công việc ở Thượng Hải hoặc thông qua kỳ thi đại học mùa hè thi đỗ một trường đại học ở Thượng Hải bên thì việc chuyển hộ khẩu của ba con qua đây tự nhiên khó....
Dùng xong bữa trưa Thẩm lên tiếng cáo từ, bà và Thẩm Vân Tu dắt theo Thôi đại đội trưởng và Thôi Á Bình, ba con Thôi Tiểu Quỳ rời khỏi nhà họ La, khi khỏi cửa Thôi đại đội trưởng đưa tiền vé giường mềm lúc đến cho Khương Lê, kết quả cần nghĩ nhiều Khương Lê lắc đầu nhận.
Tình làng nghĩa xóm cả, cô và Lạc Yến Thanh cũng thiếu chút tiền đó, cứ coi như là giữ thể diện cho cha !
Khương Lê:
“Chú Thôi, cháu và chồng cháu cùng nữa, chú về đến quê thì đến nhà cháu với cha cháu một tiếng để cháu cũng chú về đến nhà bình an."
Thôi đại đội trưởng:
“Được!
Đợi về thôn chú sẽ đến nhà cháu."
Khương Lê hạ thấp giọng:
“Chú Thôi, chuyện của em Tiểu Quỳ chú cứ yên tâm , dì Lý của cháu sẽ giúp trông nom hộ, hễ thời gian cháu đến Thượng Hải cũng sẽ giúp chú thăm ba con em , chú ở nhà cứ việc yên tâm nhé."
“Cảm ơn nhé con gái!"
Thôi đại đội trưởng quệt khóe mắt gật gật đầu, vẫy vẫy tay với Khương Lê:
“Bên ngoài lạnh lắm, nhà thôi, chú đây!"
Khương Lê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-630.html.]
“Trên tàu hỏa chú nhớ chú ý an nhé chú Thôi!"
Nhìn theo bóng lưng Thôi đại đội trưởng sắp xa, Khương Lê lớn tiếng dặn dò.
“Biết , con gái ngoan, mau nhà thôi!"
Ngoảnh đầu Thôi đại đội trưởng vẫy tay với Khương Lê một nữa, đó ông thu hồi tầm mắt tiếp tục rảo bước về phía .
Trong phòng khách.
“Dì , cháu thật sự ngờ chuyện của Tiểu Quỳ giải quyết thuận lợi như , cảm ơn dì nhé!"
Vừa phòng khách Khương Lê liền lời cảm ơn với bà cụ Lý.
“Cháu , lời cảm ơn với dì chứ?!
Vả dì cũng chẳng giúp gì nhiều, chắc cháu cũng nhận , lúc Vân Tu thằng bé bước phòng khách mặt in rõ hai vết tát tay."
Nghe lời bà cụ Lý Khương Lê gật đầu, đó lộ vẻ khó hiểu:
“Chuyện là thế nào ạ?"
Bà cụ Lý:
“Là nó đ-ánh đấy.
Trước khi dì đến nhà Vân Tu, chính xác hơn là khi cháu gọi điện cho dì, Vân Tu đang cùng dì trò chuyện về Vân Tu, bảo Vân Tu chuyện giấu bà , đợi khi bà về nhà hai con chuyện thế nào,
dù khi dì qua đó thì thấy mặt Vân Tu vết tát tay, gần như ngay lập tức đoán nguyên do, kết quả đúng như những gì cháu với dì và dự đoán của bản dì,
là chuyện Vân Tu bỏ vợ bỏ con nó , trong cơn thịnh nộ nó tát cho hai cái."
Khương Lê:
“Giáo sư Lư tam quan chính, chắc hẳn sẽ là một chồng ."
“Bà Lư quả thực tệ, bà chủ Vân Tu tuyệt đối dám càn nữa."
Bà cụ Lý thần sắc ôn hòa:
“Nói cũng Vân Tu thằng bé đó là con nhà trong truyền thuyết,
nhã nhặn lịch sự, đối xử với lễ phép, dì thế nào cũng ngờ tới nó chuyện bỏ vợ bỏ con như , may mà nó sai mà sửa, thực lòng hối cải , nếu danh tiếng của cha nó chắc chắn sẽ nó hủy hoại sạch sành sanh!"
“Thực ở nông thôn chúng cháu những chuyện như thế xảy ít."
Khương Lê khóe miệng hiện lên vẻ giễu cợt:
“Cháu hiểu những như Thẩm Vân Tu bọn họ nghĩ gì, nếu chọn kết hôn với những cô gái trai địa phương để cuộc sống ở nông thôn dễ thở hơn,
tại khi thể về thành phố thể đương nhiên chuyện bỏ rơi đối phương như ?
Lẽ nào trong lòng bọn họ chỉ nghĩ đến lợi ích bản , phớt lờ cảm nhận của bạn đời và con cái?
Và những nhân phẩm khiếm khuyết như khi đang tiếp nhận nền giáo d.ụ.c đại học của đất nước, trong lòng thấy hổ thẹn ?"
“Phải đấy dì cũng hiểu nổi cách của những như cháu , bọn họ dường như coi trọng tình cảm, sự đảm đương, thế nào là trách nhiệm."
Bà cụ Lý thở dài thôi:
“ ai mà quản nổi chứ?"
Nghe Khương Lê lên tiếng.
Cô những như cho dù rùm beng chuyện lên thì ngoài việc đời lên án về mặt đạo đức , thực sự cũng chẳng tổn hại đến lợi ích căn bản của bọn họ.
“ , ngày mai một học sinh của dì đến nhà chơi, dì giới thiệu với cháu và Yến Thanh."
Nhắc đến học trò tâm đắc của bà cụ Lý cả trông bỗng chốc hớn hở hẳn lên:
“Cậu là học trò tâm đắc của dì, thông minh."
Khương Lê mày mắt mỉm :
“Dì thích học trò đó ạ?"