“Hàm Hàm thối, tại kẻ phản bội?"
Bé Vi Vi khoanh tay lườm bé con Minh Hàm.
“Anh kẻ phản bội!"
Bé con Minh Hàm cũng trừng mắt :
“Anh chỉ vui thôi, với vì đuổi theo chúng mà trông mệt lắm, bệnh !"
“Anh chính là kẻ phản bội!"
Bé Vi Vi hừ một tiếng.
Bé con Minh Hàm:
“Anh !"
Bé Vi Vi sang cả Minh Duệ:
“Anh cả xem Hàm Hàm thối kẻ phản bội ạ?"
“Là hai chứ Hàm Hàm thối."
Cậu bé Minh Duệ nghiêm mặt :
“Sức khỏe của dì trông vẻ lắm."
Khi đó dắt tay đuổi theo em trai em gái, đặc biệt là lúc đó bế chạy đuổi theo Vi Vi, rõ ràng cảm nhận đó khỏe cho lắm.
Bé con Minh Hàm:
“Xem kìa, trúng nhé, Vi Vi, là đừng ..."
Lời còn hết Vi Vi ngắt lời:
“Không !
Ngày mai chúng thế ..."
Nói nhỏ những kế hoạch tiếp theo xong, bé Vi Vi vẻ mặt nghiêm túc:
“Anh hai cố lên đó nhé, nếu... nếu tiếp tục theo sự sắp xếp của em, em sẽ thèm chuyện với một ngày luôn."
“Một ngày ư?"
Bé con Minh Hàm chớp chớp mắt:
“Nhất định như ?"
Bé Vi Vi vểnh cằm lên:
“Vậy thì nửa ngày."
Bé con Minh Hàm:
“Nửa ngày?
Có thể ngắn hơn một tẹo nữa ạ?"
Bé Vi Vi:
“Nửa của nửa ngày, ít hơn đó!"
lời khỏi miệng, bé Vi Vi cảm thấy gì đó , chỉ thấy con bé hậm hực lườm bé con Minh Hàm:
“Anh đây là định sẵn sẽ..."
Bé con Minh Hàm xua xua đôi tay nhỏ liên tục:
“Không , mà, hứa sẽ theo sự chỉ huy của em!"
Em gái thông minh thật đấy, còn gì mà suýt chút nữa con bé phát hiện đang nghĩ gì ?...
Chiếc máy giặt mới mua dùng cũng khá , vỏ chăn ga giường Khương Lê giặt chiều qua đến gần tối khô hẳn, tuy nhiên Khương Lê ngay lập tức.
Không cần nhiều, những bộ ga giường vỏ chăn giặt đó đều mua từ trung tâm thương mại hệ thống bằng điểm tích lũy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-61.html.]
Mà khả năng việc của hệ thống , mẫu mã ga giường vỏ chăn chọn cho phòng ngủ chính hợp thẩm mỹ của Khương Lê.
Tất nhiên, bộ chọn cho phòng của ba đứa nhỏ cũng tệ.
Chăn đệm đều phơi nắng, chính là hai ngày , Khương Lê đích ôm sân phơi.
Sáng nay cùng với việc ba đứa nhỏ thức dậy rửa mặt, ga giường trong phòng chúng đều Khương Lê bằng loại đồng bộ với vỏ chăn, vỏ gối, đầy tính trẻ con, trẻ nhỏ là sẽ thích ngay.
ba đứa nhỏ hiện tại vẫn , vì khi ăn sáng xong, chúng chơi trong sân một lát phòng khách bắt đầu luyện chữ.
Chương 92 Ánh mắt ám hiệu
Được , là luyện chữ nhưng thực là bé Minh Duệ đang luyện chữ, còn cặp sinh đôi ở bên cạnh học cách cầm b.út, học các con “1 và 2", đây là sự sắp xếp của Khương Lê khi hỏi ý kiến của ba đứa nhỏ.
Còn về Khương Lê, khi thu xếp xong việc nhà, cô ôm một cuốn sách tựa chiếc ghế mây bập bênh bên cạnh và lật xem.
Chiếc ghế mây bập bênh cũng là sản phẩm từ trung tâm thương mại hệ thống.
Thời gian từng chút trôi qua, bầu khí trong phòng khách yên tĩnh ấm áp.
Nghe tiếng chữ thỉnh thoảng vang lên bên tai và tiếng lật trang sách, đôi mắt bé Vi Vi đảo liên tục, đó con bé âm thầm dùng chiếc b.út chì trong tay chọc nhẹ cánh tay bé con Minh Hàm.
“..."
Bé con Minh Hàm ngẩng đầu lên em gái.
Cậu đang chăm chú “1" mà, em gái chọc gì chứ?
Bé Vi Vi thấy hai Minh Hàm mặt ngơ ngác thì khỏi lườm một cái:
“Anh hai ngốc quá, mau phá phách , đừng em nữa!”
Nhận ánh mắt ám hiệu của em gái, bé con Minh Hàm liếc về phía Khương Lê, đó khẽ gật đầu với em gái.
Tuy nhiên trong mắt rõ ràng mang theo chút tình nguyện.
chuyện em gái , bé con Minh Hàm thể , em gái đối xử với thế nào, con bé thực sự chỉ thử thách xem thật lòng yêu thương mấy em họ thôi.
Vì , vẫn nên lời em gái thì hơn.
Dù đàn bà , thật lòng đối với và trai em gái, nhưng bây giờ chỉ thể theo sự sắp xếp của em gái, nếu , em gái mà vui chắc chắn gọi là “Hàm Hàm thối".
Cậu ghét em gái gọi như , là trai, em gái gọi là “ hai" mới đúng chứ!
Mặc dù gần đây vẫn đang trong tiết trời oi bức, thời tiết nóng nực khiến khó bình tâm , nhưng nhiệt độ lúc tám chín giờ sáng vẫn khá mát mẻ.
Hơn nữa cửa phòng khách mở rộng, gió thổi càng thêm thanh mát dễ chịu.
Khương Lê lúc đang chăm chú sách, nhưng cô vẫn quên để mắt đến ba đứa nhỏ.
Chỉ thấy chiếc bàn vuông gỗ đỏ, ba cục bột nhỏ đều ngay ngắn, tuy nhiên, trong đó Duệ Duệ đang nghiêm túc chữ, còn Vi Vi chằm chằm ngoài cửa phòng khách đang xem cái gì.
Khóe môi cong lên, gương mặt tuyệt mỹ của Khương Lê thấy chút gì khác thường.
Tầm mắt chuyển dời, cô về phía cục bột nhỏ Hàm Hàm, phát hiện nhóc vẻ mặt khổ sở, tay cầm b.út chì “1" lên giấy.
, Khương Lê thấy rõ ràng.
Lúc , trong lòng cô buồn bất lực, nếu tận mắt thấy đứa nhỏ đang thì chỉ dựa mức độ dùng lực đó, cô cũng khỏi nghi ngờ nhóc con đang khắc chữ ở đó .
Được , trong đó chắc hẳn còn xen lẫn cả thành phần quậy phá nữa.
Khẽ ho hai tiếng, Khương Lê thu nụ khóe môi, dịu dàng :
“Bất kể là chữ đều cần dùng lực quá nhiều ."
Ba đứa nhỏ đều sững sờ một lát, đó, bé Minh Duệ và bé Vi Vi trở bình thường, chỉ riêng bé con Minh Hàm vẫn còn ngây .
Khương Lê:
“Hàm Hàm."
Bé con Minh Hàm:
“..."