Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 583

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:38:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lạc Yến Thanh dừng bước, vẫn cõng Khương Lê về phía .”

 

“Anh như sẽ chiều hư em thành một túi khí nhỏ ( nũng) mất."

 

Được đàn ông của cưng chiều, Khương Lê đương nhiên là vui sướng và hạnh phúc, nhưng đàn ông là của nhà , với tư cách là vợ, cô đồng thời xót .

 

Nghĩ như , nhịn một nữa vỗ vỗ bả vai đàn ông:

 

“Em xuống bộ cùng ."

 

Lạc Yến Thanh:

 

“Năm mươi mét nữa, em thấy thế nào?"

 

“Không , thế cõng em hai dặm đường , em xót lắm."

 

Khương Lê khẽ giãy giụa, biểu thị cô thật sự xuống, thấy cô quyết, Lạc Yến Thanh cũng tiếp tục kiên trì:

 

“Vậy em chậm một chút mà xuống."

 

Đợi Khương Lê vững mặt đất, trực tiếp nắm lấy tay cô:

 

“Đi thôi."...

 

Trời quá lạnh, trung còn bay những bông tuyết, vì nhóm Khương Lê đường thôn thấy mấy bà con lối xóm.

 

“Mẹ ơi xem kìa!

 

Ông ngoại và bác gái cả họ đều đang ở cổng viện kìa!"

 

Giọng của Minh Hàm bỗng nhiên vang lên.

 

Khương Lê mỉm phản hồi:

 

“Nhìn thấy !"

 

“Duệ Duệ!

 

Hàm Hàm!

 

Vi Vi!"

 

Khương Nhất Hằng cùng mấy em họ đợi xe ngựa đến mặt, từng một đều hì hì chạy lên phía , chào hỏi ba đứa Minh Duệ.

 

“Anh họ Hằng, họ Phi, họ Lâm... chào các ạ!"

 

Minh Hàm một tay tháo khẩu trang xuống, kéo kéo khăn quàng cổ cổ một cái, đối với một đám họ nở nụ thật tươi.

 

Minh Duệ và Minh Vi cũng chào hỏi với những họ .

 

“Bà, cô út..."

 

Do Khương Nhất Hằng dẫn đầu, mấy em họ đồng loạt mang nụ mặt gọi Thái Tú Phân và Khương Lê cùng những khác.

 

“Sao thấy ba của cháu ?"

 

Ngoại trừ đứa cháu trai nhà thứ hai ở quê, nhà bác cả thiếu thằng hai và thằng ba, nhà chú ba và chú tư thì mặt đông đủ, mà thằng hai nhà bác cả, tức là Khương Nhất Thần đang ở bên chỗ đóng quân của hai Khương, cứ như , trong tất cả những đứa cháu trai ở nhà, duy nhất chỉ thiếu mỗi thằng ba nhà bác cả là Khương Nhất Hồng.

 

Trong lòng Khương Lê thấy lạ, nhịn hỏi Khương Nhất Hằng.

 

“Đang ở trong phòng đấy ạ!"

 

Khương Nhất Hằng thu nụ mặt, :

 

“Anh ba của cháu đang chuyện ngu ngốc, lọt lời của ông và bố cháu, gần đây vẫn luôn nhốt ở trong phòng."

 

“Là xảy chuyện gì ?"

 

Trong mắt Khương Lê lộ vẻ nghi hoặc.

 

“Cô út cô vẫn là hỏi ba của cháu ."

 

Đang yên đang lành cái gì mà cưới thanh niên tri thức Nhan ở điểm tri thức, thanh niên tri thức Nhan m.a.n.g t.h.a.i con của , chịu trách nhiệm với thanh niên tri thức Nhan, chuyện chứ?

 

Khương Nhất Hằng thực sự hiểu nổi ba nhà là nghĩ cái gì, tự đội cái nồi đen lên đầu .

 

Khương Lê nhướn mày:

 

“Cháu đây là nên lời ?"

 

Khương Nhất Dương “" một tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-583.html.]

“Được , cô út ."

 

Khương Lê , theo nhà bước cổng viện.

 

“Trên giường lò ấm áp, đều lên đó ."

 

Trong gian nhà chính, đội trưởng Khương về phía Lạc Yến Thanh và Chu Hành, Trương Lỗi, tiếp đó ông dời ánh mắt rơi lên mấy con Khương Lê:

 

“Lê Bảo con dắt bọn trẻ cũng lên giường lò mà ."

 

“Con lạnh ạ."

 

Khương Lê lắc đầu.

 

“Lê Bảo, lời bố , lên giường lò mà , một lát nữa chúng liền khai cơm."

 

Bác gái cả Khương thắt lưng thắt tạp dề, :

 

“Bố bảo chị và chị dâu ba của em đặc biệt hầm một nồi thịt, đợi các em về ăn đấy!"

 

Khương Lê:

 

“Chẳng trách em cổng viện ngửi thấy mùi thịt thơm."

 

Nói đoạn, Khương Lê dời ánh mắt rơi lên Thái Tú Phân:

 

“Mẹ nghỉ ngơi một lát ạ, con bếp giúp bác cả bác ba một tay."

 

Nào ngờ, đợi Thái Tú Phân lên tiếng, bác gái cả Khương trực tiếp xua tay:

 

“Đâu cần em giúp đỡ gì chứ, em và cứ nghỉ ngơi , chị và chị dâu ba của em hai cái nồi đều đang đun cả đấy, một cái bên trong đang hấp màn thầu bột mì trắng lớn, một cái bên trong đang hầm thịt..."

 

Nghe bác gái cả Khương xong, trong mắt Khương Lê tràn đầy ý :

 

“Em chỉ thế thôi cảm thấy đói , xem bữa tối lát nữa em ăn nhiều thêm một chút mới ."

 

“Đây là ở nhà , em cứ việc ăn cho no căng bụng thì thôi!"

 

Bác gái cả Khương là sảng khoái, đoạn, cô về phía bác gái ba Khương:

 

“Màn thầu e là chín , em xem thời gian , nếu đến lúc thì cho nồi."

 

Nghe , bác gái ba Khương hai lời, trực tiếp gian bếp.

 

Nói cũng , nhóm Khương Lê đến cổng nhà là bốn giờ mười lăm phút chiều, mà ngày đông trời vốn dĩ tối sớm, cộng thêm thôn Ao Lý ở trong núi, vô hình trung sắc trời sẽ tối sớm hơn so với bên ngoài một chút.

 

Cứ ví như bây giờ mới hơn bốn giờ, mà, sắc trời dần dần tối sầm , nhà nhà trong thôn tầm tầm giờ đều đang chuẩn bữa tối.

 

, thời gian nhóm Khương Lê về đến nhà là đúng lúc.

 

Bữa tối là cháo ngô khoai lang ăn kèm màn thầu bột mì trắng lớn và thịt lợn hầm cải thảo miến.

 

Cả nhà già trẻ lớn bé, cùng Chu Hành và Trương Lỗi hai ăn đều thỏa mãn.

 

Dùng xong bữa, Khương Lê theo bác gái cả Khương, bác gái ba Khương hai cùng gian bếp dọn dẹp, trong lúc đó, đợi cô hỏi về chuyện của cháu trai Khương Nhất Hồng, bác gái cả Khương đem chuyện hết.

 

Lúc , động tác cầm giẻ lau lau vệt nước bát của Khương Lê khựng , cô chút thể tin nổi:

 

“Nhất Hồng khẳng định chắc nịch đứa con của cô thanh niên tri thức là của nó ?"

 

Bác gái cả Khương đầy mặt u sầu, gật gật đầu:

 

“Bướng bỉnh lắm, bất kể chị và cả em hỏi thế nào, nó cũng đều một câu, con là của nó, nó kết hôn với thanh niên tri thức Nhan."

 

Khương Lê:

 

“Vậy khi Nhất Hồng đề xuất kết hôn với thanh niên tri thức Nhan, trong nhà thật sự lấy một ai phát hiện nó và thanh niên tri thức Nhan đó ?"

 

Bác gái cả Khương:

 

“Nó kỳ thi đại học cơ bản đều ở nhà, cho dù khỏi cửa, bên cạnh cơ bản đều theo mấy đứa nhỏ."

 

Khương Lê:

 

“Cũng nghĩa là nó từng riêng lẻ một ?"

 

Bác gái cả Khương một nữa gật đầu.

 

Im lặng nửa buổi, Khương Lê hỏi về chuyện của thanh niên tri thức Nhan:

 

“Thanh niên tri thức Nhan đó là thế nào?"

 

 

Loading...