“Người là một thanh niên tên Chu Hành, tức là đồng chí Chu trong miệng Lạc Yến Thanh, còn Trương Lỗi mà nhắc đến chính là bạn đồng hành của , chắc chắn là đồng chí Trương mà Lạc Yến Thanh và Khương Lê .”
Hai tay xách hành lý, ở hai bên Thái Tú Phân.
Còn Thái Tú Phân thì che chắn Minh Duệ , theo sát lưng Khương Nhất Dương nhích từng bước về phía .
Còn Khương Lê đương nhiên Lạc Yến Thanh dùng hai cánh tay che chắn, để dòng phía và hai bên chen .
“Về quê một chuyến thật chẳng dễ dàng gì."
Khương Lê tựa lưng ng-ực Lạc Yến Thanh, cô dòng chen chúc bên ngoài hai cánh tay của Lạc Yến Thanh, nhịn thốt lên cảm thán:
“Lần chúng về quê, hoặc là máy bay đến tỉnh lỵ bên của chúng , hoặc là tự lái xe ."
Cảnh tượng chen thật là cô thấy thoải mái chút nào.
Đồng thời cô thấy may mắn vì bây giờ đang là mùa đông, nếu thì bất kể là phòng chờ là khí tàu chắc chắn đều sẽ dễ ngửi.
Tất nhiên là lát nữa họ sẽ toa giường mềm, điều kiện vệ sinh chắc chắn sẽ hơn toa ghế cứng.
Tuy nhiên, tàu hỏa ở thời đại thì chẳng gì để đại chúng kén chọn cả.
Nguyên do?
Rất đơn giản, ghế cứng là lựa chọn của đại đa , cho dù quen với mùi trong toa tàu thì ngoài việc nhịn cũng chỉ thể nhịn thôi.
Nếu thì bỏ thêm tiền mua vé giường .
Thế nhưng ngay cả cái cũng chắc mua .
Qua soát vé, lên toa giường mềm, trong lòng Khương Lê cuối cùng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, với già:
“Mẹ ơi, ở cùng một khoang với chúng con nhé."
Thái Tú Phân gật đầu:
“Được."
Minh Hàm:
“Mẹ ơi, ở ga tàu đông quá mất!"
“Ừm, đông, cho nên mới cho các con tự ý lung tung đấy."
Khương Lê xoa đầu nhóc, giọng cô dịu dàng nhưng lộ vẻ nghiêm túc:
“Chúng tuy lên tàu nhưng các con cũng tự ý khỏi khoang nhé, nếu thì cứ đợi phạt !"
Ánh mắt chuyển sang Minh Duệ và Minh Vi:
“Tất cả rõ ?"
Ba đứa nhỏ đồng thanh gật đầu.
Thời gian trôi qua, khi thời gian soát vé kết thúc, chuyến tàu mà nhóm Khương Lê phát tiếng còi hú.
Minh Hàm:
“Mẹ ơi, tàu sắp chạy ạ?"
Chương 913 Tính hiếu kỳ
Khương Lê “ừm" một tiếng.
Minh Hàm:
“Tàu hỏa giống như con rồng dài , nó chạy nhanh lắm ạ?"
Khương Lê:
“Đợi tàu chạy hẳn con sẽ cảm nhận thôi."
Vào thời đại , vận tốc tàu hỏa năm sáu mươi cây một giờ, nhanh thì chắc thể đạt đến hơn tám mươi, tóm là thể so sánh với vận tốc tàu hỏa thời hiện đại .
cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, sự tiến bộ của thời đại thì tất cả chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Minh Hàm:
“Mẹ ơi, bao giờ thì chúng xuống tàu về đến quê ạ?"
Khương Lê:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-575.html.]
“Đi tàu ba ngày, đó đổi xe ô tô, ngày thứ tư là về đến quê ."
“Cảm ơn , con ạ!"
Minh Hàm híp mắt ngoài cửa sổ xe, những bông tuyết trắng tinh khôi bay múa, khuôn mặt nhỏ nhắn mà lộ biểu cảm say mê.
Nhìn bộ dạng của nhóc, Khương Lê nhịn thấy buồn , nhưng để giữ thể diện cho con trai, cô thành tiếng.
“Tu... xình xịch!
Xình xịch!
Tu..."
Minh Hàm cực kỳ phấn khích, áp mặt cửa sổ xe, tiếng tàu hỏa từ từ chuyển bánh, miệng bắt chước tiếng còi tàu và tiếng tàu chạy, Minh Vi bên cạnh thấy liền ghé sát , sát rạt bên trai Minh Hàm, ngoài cửa sổ xe.
“Anh hai ồn quá mất!"
“Lêu lêu lêu..."
“Ghét quá!"
“Lêu lêu lêu..."
Lè lưỡi trêu em gái Minh Vi xong, Minh Hàm vẻ mặt đầy tự hào :
“Anh đang học tiếng tàu kêu đấy, em thì bịt tai ."
“ học cả buổi đấy, cứ thế mãi thì chỉ ồn mỗi em ."
Minh Vi lý lẽ với trai Minh Hàm.
“Bà ngoại với bố với cả cả đều , chỉ mỗi em là cứ thích kiếm chuyện với thôi, Lạc Minh Vi, em như chẳng đáng yêu chút nào cả."
Khuôn mặt nhỏ nhắn căng , Minh Hàm rõ ràng chút vui, bé :
“Không kẻ phiền phức thì em nhất đừng kiếm chuyện với nữa."
“Anh mới là kẻ phiền phức , hừ!"
Minh Vi lườm trai Minh Hàm, đầu sang mách Khương Lê:
“Mẹ ơi, quản hai ạ, cứ học tiếng tàu kêu mãi thôi, ghét lắm ạ!"
Khương Lê mỉm :
“Anh hai con chỉ là tò mò thôi, đợi thêm một lát nữa thấy chán thì tự nhiên sẽ yên lặng thôi mà."
“Mẹ ơi đang đỡ cho hai ?"
Chớp chớp đôi mắt to tròn sũng nước, Minh Vi lộ vẻ tủi , thấy , Khương Lê lắc đầu, giọng điệu mang theo vẻ bất lực:
“Không , đang đỡ cho hai con, chỉ đang với con là,
Một lát nữa tính hiếu kỳ của hai con thỏa mãn thì sẽ yên lặng thôi.
Nếu , lúc cưỡng ép cho hai con thì hai con chắc chắn sẽ vui, hơn nữa còn thấy tiếc nuối, con chắc là như ?
Huống hồ hai con cũng học tiếng tàu kêu liên tục , con xem ?
Ngoan nào, là con sách truyện , hoặc là chơi cờ ca-rô với cả, đừng để ý đến hai con nữa, chúng cứ để một chơi ở đó ."
Trấn an cô bé xong, Khương Lê đặt ánh mắt lên Minh Hàm:
“Vui lắm ?"
Cô đôi mắt cong cong, hỏi.
“Vâng ạ."
Minh Hàm hi hi liên tục gật đầu nhỏ:
“Trong lớp con ít bạn tàu hỏa , các bạn đắc ý lắm, tàu hỏa tuyệt vời lắm luôn, con con bao giờ thì đều nhạo con đấy ạ!
Giờ thì , con cũng tàu hỏa , đợi gặp các bạn để xem các bạn còn nhạo con thế nào nữa!"
Nghe xong lời của nhóc, Khương Lê mới còn nguyên nhân như , trong đôi mắt của cô tràn đầy ý , ánh mắt vô cùng dịu dàng sủng ái:
“Hàm Hàm nhà đây tàu hỏa là vì cần đến thôi, chuyện chẳng gì đáng để nhạo cả.