“ cũng may Lạc Yến Thanh kịp thời đỡ Khương Lê một tay từ phía .”
Chương 875 Khéo léo từ chối
Cặp sinh đôi:
“Vui ạ!"
Tiếp đó, Minh Hàm hỏi:
“Mẹ ơi, trưa nay với ba bận việc gì ?"
Cậu nhóc nghi hoặc .
Khương Lê gật đầu:
“Ừm, chút việc nên tụi đến muộn."
Minh Hàm:
“Con nhớ lắm lắm luôn, khỏi cổng trường thấy , con suýt nữa thì !"
“Chắc ?"
Khương Lê mỉm nhướn mày.
Minh Hàm ngượng ngùng.
Minh Vy:
“Mẹ ơi, hai con !"
“Em chỉ vạch trần thôi."
Minh Hàm căng mặt, giả vờ vui.
Minh Vy:
“Lêu lêu lêu..."
“Được , chúng về nhà thôi!"
Khương Lê dắt cặp sinh đôi phía .
Lạc Yến Thanh đưa tay về phía Minh Duệ.
Cậu thiếu niên chút ngại ngùng, mặt đỏ bừng, nhưng cuối cùng vẫn đặt tay lòng bàn tay ba.
Khoảnh khắc ba nắm tay, Minh Duệ cảm thấy thật ấm áp.
Gia đình năm qua vạch kẻ đường, vui vẻ về phía đại viện.
“Oa!
Cổng nhà đậu tận ba chiếc xe nhỏ, khách đến nhà ạ?"
Nhìn ba chiếc xe con, Minh Hàm kinh ngạc thốt lên.
“Ừm."
Khương Lê gật đầu.
Trong bếp, Thái Tú Phân và bà Tề đang bận rộn bên trong, thấy tiếng của gia đình năm Khương Lê, Thái Tú Phân khỏi bếp:
“Lê Bảo, mấy vị đồng chí đó đợi con một lúc , con suy nghĩ gì thì cứ với , đúng , nhớ giữ mấy vị đồng chí đó ăn cơm."
“Vâng."
Khương Lê đáp lời.
Thái Tú Phân dời ánh mắt sang Lạc Yến Thanh:
“Yến Thanh, con đưa mấy đứa nhỏ rửa tay, qua đây bê chậu bột mì."
“Vâng."
Lạc Yến Thanh gật đầu.
Trong phòng khách.
Khương Lê chào hỏi mấy vị thầy giáo tuyển sinh, tiếp đó mỉm cảm ơn mấy vị thầy giáo ưu ái, đó nguyện vọng cô đăng ký là Đại học Thủy Mộc, cô , thầy giáo tuyển sinh của Đại học Thủy Mộc vui mừng khôn xiết.
Còn thầy giáo tuyển sinh của hai trường đại học khác thì từng một thầy giáo của Thủy Mộc mắt, nhưng mấy đều từ bỏ, trận, mồm mép linh hoạt, hy vọng thể thuyết phục Khương Lê từ bỏ “Thủy Mộc", đến trường đại học của theo học.
Nghe thấy thầy giáo của hai trường khác đưa đủ loại ưu đãi, thầy giáo của Thủy Mộc yên nữa, trực tiếp quyết định, đưa ưu đãi tương tự.
Khương Lê bên cạnh mà thấy buồn thôi, cuối cùng đành lôi chuyện Lạc Yến Thanh là giáo sư của Thủy Mộc , mà cô chắc chắn theo học tại ngôi trường cũ của yêu, lúc mới cho thầy giáo của hai trường dập tắt ý định thuyết phục cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-551.html.]
Tuy nhiên, thầy giáo của cả ba trường đều ở ăn cơm, dù thời buổi vật tư khan hiếm, cho dù điều kiện nhà Khương Lê trông vẻ , giữ mấy vị thầy giáo ăn một bữa cơm cũng là gì, nhưng mấy họ vẫn kiên quyết cáo từ.
Hết cách, Khương Lê và Lạc Yến Thanh, cùng sở trưởng Tống, ba chỉ đành tiễn mấy vị thầy giáo lên xe, xe của bọn họ rời .
Sau bữa trưa, gia đình ba sở trưởng Tống về nhà, đó đợi Khương Lê và Lạc Yến Thanh đưa ba đứa nhỏ Minh Duệ đến trường, Khương Quốc An và Khương Nhất Dương lượt gọi điện thoại tới.
Lúc , Khương Lê đang cầm ống điện thoại chuyện với Khương Nhất Dương:
“...
Ừm, cô gác máy của chú út cháu thì điện thoại của cháu gọi tới luôn...
Hả?
Trưa nay cô nhận ba cuộc điện thoại, Phùng Diệc và Mặc Nghiên đều gọi cho cô, ừm, bọn họ thi , với điểm của Mặc Nghiên, qua năm mới chắc chắn thể trở thành bạn học của cô..."
Hai cô cháu cuộc điện thoại gọi hai ba phút, một lúc lâu thấy Khương Nhất Dương gì thêm, Khương Lê nhịn mà nhắc đến chuyện của Lâm Đan:
“Dương Dương..."
Chương 876 Khích tướng
“Dạ?"
Khương Nhất Dương đáp .
Khương Lê:
“Lâm Đan cũng tham gia kỳ thi đại học năm nay, điểm của cô quá điểm sàn đại học, cháu chứ?"
Khương Nhất Dương im lặng, một lát , “ừm" một tiếng.
“Cháu ?"
Khương Lê xác nhận, đồng thời đôi mắt hồ ly trong trẻo của cô nhiễm ý , xem thằng nhóc dường như chút khai khiếu đây!
Khương Nhất Dương khẽ “ừm" một tiếng nữa.
“Vậy cháu suy nghĩ gì?"
Khương Lê hạ thấp giọng :
“Cô thật cho cháu nhé, nếu cháu thực sự ý đó với Lâm Đan, cô định mai cho chú út cháu đấy!"
Cô rõ ràng là đang khích tướng Khương Nhất Dương.
Đầu dây bên điện thoại, Khương Nhất Dương nửa ngày lên tiếng.
Khương Lê:
“Cháu ý kiến gì chứ?"
Biến tướng thúc giục Khương Nhất Dương, xem Khương Nhất Dương sẽ đưa quyết định như thế nào.
“Cô út, đồng chí Lâm Đan... đồng chí Lâm Đan thích là cháu..."
“Cô , nhưng chuyện đó thì liên quan gì chứ?
Cháu vô ý với Lâm Đan, cũng thể ngăn cản chú út cháu và Lâm Đan quen chứ?
Biết Lâm Đan thực sự trở thành thím út của cháu, dù tình cảm là thứ kỳ diệu..."
“Cô út!"
Giọng của Khương Nhất Dương truyền qua ống , nghi ngờ gì ngắt lời Khương Lê, :
“Bây giờ cháu thể đưa lời đảm bảo gì, nhưng cháu ngại hai thử tìm hiểu , điều cô út đừng lời của cháu cho cô Ngô Nguyệt , cháu chuyện thuận theo tự nhiên."
Khương Lê nhịn , đáp:
“Được, cô út ."
“Cô út, cháu gửi lời hỏi thăm bà nội và dượng cùng đám nhỏ Minh Duệ nhé."
“Không vấn đề gì."
“Vậy nếu việc gì khác thì cháu cúp máy đây ạ?"
“Cúp , tạm biệt."
“Cô út tạm biệt!"
Cuộc điện thoại của Khương Nhất Dương là gọi ở chỗ bác bảo vệ cổng đoàn văn công.
Điện thoại bàn đặt ngay bệ cửa sổ, thuộc loại điện thoại công cộng, chuyên dùng cho nhân viên trong đoàn liên lạc với bên ngoài.