Trọng Sinh Vào Niên Đại: Mẹ Kế Mỹ Nhân Bệnh Tật Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 550
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:38:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Càng quấn quýt càng chứng tỏ tình cảm của tụi nó , là chuyện mà.”
Bà Tề hớn hở, đúng lúc ngoài cổng viện lượt chạy tới ba chiếc xe nhỏ, mà Khương Lê và Lạc Yến Thanh vặn bước khỏi cổng viện, thấy cảnh tượng hai một cái, lờ mờ đoán điều gì đó nhưng ai cũng gì, chỉ ba chiếc xe từ từ dừng hẳn mắt.
“Đồng chí Lạc, đồng chí Khương, mấy vị là giáo viên tuyển sinh của Đại học Thủy Mộc, Đại học Bắc Thành...”
Người chuyện là một đồng chí cảnh vệ trực ở cổng đại viện, vị chiếc xe đầu tiên dẫn đường tới đây, lúc xuống xe liền giải thích với Khương Lê và Lạc Yến Thanh mục đích dẫn tới.
Nghe , Lạc Yến Thanh khẽ gật đầu, hiệu .
“Cảm ơn!
Đồng chí, cảm ơn đồng chí dẫn chúng tới đây!”
Mấy vị giáo viên tuyển sinh bước xuống xe lượt bắt tay cảm ơn đồng chí cảnh vệ đó, đợi đồng chí cảnh vệ rời , mấy vị vội vàng chào hỏi Lạc Yến Thanh và Khương Lê.
Nghe thấy động động tĩnh ngoài viện, Viện trưởng Tống bước ngoài.
“Yến Thanh, và Lê Bảo cứ đón mấy đứa nhỏ , mấy vị đồng chí cứ để tiếp đón.”
Nhìn Lạc Yến Thanh và Khương Lê một cái, Viện trưởng Tống mời mấy vị giáo viên tuyển sinh trong cổng viện.
Chỉ trong một lát ngắn ngủi, ít trong đại viện xuất hiện bên ngoài viện nhà Khương Lê để vây xem.
Tuy nhiên Khương Lê và Lạc Yến Thanh lúc rảo bước xa.
“Đây là tới gì thế nhỉ?”
“Không rõ lắm.”
“Mọi xem là tới tìm Giáo sư Lạc là tới tìm Tiểu Khương ?”
“ thì .”
“Ai mà chứ?”
“Tối qua đài, trong đó hôm nay là ngày kết quả thi đại học công bố.”
“Ý gì ?
Ý bà là Tiểu Khương tham gia thi đại học ?”
“Chuyện chẳng gì lạ chứ hả?!
Tiểu Tô còn thể báo danh tham gia thi đại học, lẽ nào Tiểu Khương thể?
Hơn nữa cháu nội đích tôn nhà Viện trưởng cũng tham gia thi đại học đấy thôi!”
“Không thể nào?
Thằng bé đó còn từng học bao giờ, cứ thế mà phòng thi ?”
“Xem bà chẳng cái gì cả.
Năm ngoái tình cờ thấy ai đó nhắc tới, bảo từ hồi bệnh của Tống Hiên kh-ỏi h-ẳn là ở nhà theo bà Tề học kiến thức trong sách giáo khoa tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông ,
Người chỉ vượt qua kỳ thi nghiệp tiểu học mà còn vượt qua kỳ thi nghiệp trung học cơ sở, tháng sáu tháng bảy năm nay vượt qua kỳ thi nghiệp trung học phổ thông, bằng nghiệp trung học phổ thông thì đợt tham gia thi đại học chẳng là chuyện quá đỗi bình thường !”
“Bà , chẳng lẽ thằng bé đó là một thiên tài ?”
Mặc dù những năm qua hệ thống giáo d.ụ.c tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông đổi nhưng cho dù như , cho dù rút ngắn thời gian học thì để học hết từ tiểu học đến nghiệp trung học phổ thông cũng mất chín năm, mà cháu nội đích tôn nhà Viện trưởng cho dù bốn năm mới thể mở miệng chuyện và bắt đầu học sách giáo khoa tiểu học từ lúc đó thì cho đến bây giờ dù tính trọn vẹn năm năm thì thằng bé đó thể học hết kiến thức sách giáo khoa chín năm ?
“Tống Hiên là thiên tài thì gì lạ ?
Hơn nữa đây thằng bé đó chẳng qua chỉ là quan tâm đến , mở miệng chuyện chứ nghĩa là đồ ngốc .
Biết bà Tề sớm dạy kiến thức trong sách giáo khoa cho cháu nội ở nhà thì !”
“ thấy lý đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-nien-dai-me-ke-my-nhan-benh-tat-chi-muon-lam-ca-man/chuong-550.html.]
“ cũng thấy lý, mấy năm nay Tống Hiên tham gia mấy cuộc thi nhạc cụ, nào cũng giành giải nhất, báo đều đăng cả đấy.
Nếu đầu óc đứa nhỏ đó nhanh nhạy thì thể năm bảy lượt giành giải thưởng lớn như ?”
Phương Cúc từ lúc nào cũng bước khỏi cổng viện tới xem náo nhiệt, đúng lúc thấy những lời bàn tán về Tống Hiên , nhịn :
“Tiểu Xung nhà tham gia kỳ thi đại học năm nay, sáng sớm nay nó xem điểm thi đại học về với , đại viện chúng chỉ xuất hiện một thủ khoa khối tự nhiên đạt điểm tối đa mà còn xuất hiện một mức điểm cao khác nữa, là những ai ?”
“Đừng úp mở nữa, mau .”
Có thúc giục.
Phương Cúc :
“Tiểu Khương là thủ khoa khối tự nhiên đạt điểm tối đa, điểm của Tống Hiên kém Tiểu Khương ba mươi tám điểm, thành tích còn cao hơn Tiểu Xung nhà mười mấy điểm, cho Tiểu Xung nhà ngưỡng mộ ch-ết luôn!”
Có hỏi:
“Nói là Tiểu Xung nhà bà đỗ đại học ?”
“Vượt qua vạch điểm đại học .”
Phương Cúc chút giữ kẽ trả lời.
Nói thật, con trai nổi bật trong mấy triệu thí sinh, hơn nữa thể đỗ một trường đại học , trong lòng bà vô cùng vui mừng, dự định đợi khi giấy báo trúng tuyển gửi tới sẽ đặt hai bàn ở tiệm cơm quốc doanh, mời bạn bè với ăn mừng một chuyến!
Bà ghen tị với việc khác thi hơn con trai , suy cho cùng đó là bản lĩnh của , ghen tị thì ích gì ?
Chi bằng cứ ăn mừng cho con trai một chuyến t.ử tế, cả nhà cũng vui vẻ thoải mái.
“Tiểu Xung nhà bà Tiểu Tô nhà thầy Văn thi cử thế nào ?”
Chẳng là ai hỏi Phương Cúc.
“Vượt qua vạch điểm cao đẳng , nhưng Tiểu Xung cách vạch điểm đại học tới mười điểm.”
Phương Cúc :
“ thể đỗ đại học thì là giỏi .”
“ .
Năm nay tham gia thi đại học gần sáu triệu , chỉ tuyển tới ba mươi vạn .”
“Chỉ hai con thôi đủ thấy kỳ thi đại học năm nay cạnh tranh khốc liệt đến mức nào !”
“Ai bảo chứ?!”
Đối với những lời bàn tán Khương Lê dĩ nhiên là , cô và Lạc Yến Thanh lúc từ phía đối diện con đường tới, thấy Minh Duệ dắt hai đứa em ở cổng trường, Khương Lê khỏi cảm thấy , nhỏ với Lạc Yến Thanh:
“Tụi tới muộn .”
“Không .”
Lạc Yến Thanh ôn tồn an ủi.
hai vẫn hẹn mà cùng tăng tốc bước chân về phía ba em Minh Duệ.
“Ba!
Mẹ!”
Minh Duệ và hai đứa em cùng lúc đôi mắt sáng bừng lên.
Còn hai đứa em sinh đôi thì trực tiếp rút tay khỏi lòng bàn tay cả, rảo bước đôi chân ngắn chạy nhào lòng Khương Lê.
“Trưa nay ở trường mấy đứa vui ?”
Khương Lê đỡ lấy hai đứa nhỏ, do quán tính mà hai đứa nhỏ mang khiến cô suýt chút nữa vững.